Chiếc mặt nạ quỷ (Dị bản)

Hắn được một võ sư góa vợ nuôi nấng chăm sóc từ khi hắn bị mẹ mình bỏ lại trước cửa võ đường cho đến khi 22 tuổi, và rồi thời gian và những ...

Hắn được một võ sư góa vợ nuôi nấng chăm sóc từ khi hắn bị mẹ mình bỏ lại trước cửa võ đường cho đến khi 22 tuổi, và rồi thời gian và những thương tích do thi đấu, tỉ thí… lấy đi người cha đáng kính của hắn.


22 tuổi, còn trẻ nhưng được sự tâm huyết của cha rèn rũa, dạy dỗ với mong muốn sau này hắn sẽ luôn tiến lên và thành đạt, cũng vì thế mà ông ấy đặt tên Tiến Đạt cùng với nỗ lực của bản thân hắn kiến cho hắn có được kiến thức và năng lực võ thuật để quản lý võ đường.
Hàng ngày hắn luyện tập hướng dẫn võ sinh và đôi khi là tỉ thí với những kẻ ngứa đòn. Cuộc sống của hắn cứ thế xoay quanh cái sự đấm đá, bầm đập, thương tích cho đến khi hắn gặp một cô bé bán nước gần nhà, cô bé tên Ngân.
Cô bé với gương mặt trái xoan, đôi mắt đen láy, cái mũi dọc đừa và khuôn miệng nhỏ xinh. Nhưng có một điều đặc biệt là cô có một cái bớt đen bao trùm cả bên trái khuôn mặt cô. Cái bớt ấy khiến cho những người gặp cô lần đầu không khỏi rợn người. Nhưng với hắn thì khác có lễ hắn đã quá quen với cái sự bầm tím nên dường như vết bớt kia chắng khiến hắn bận tâm.
Không hiểu vì lý do gì nhưng cứ mỗi lần hắn nhìn thấy cô bé là trái tim hắn như đập lỗi một nhịp. Có lẽ hắn bị sét đánh mà cũng có thể vì giọng nói nhỏ nhẹ dễ thương, cử chỉ ân cần và ánh mắt dịu dàng của cô dành cho hắn mỗi lần hắn đến uống nước, rồi dần dần không hiểu từ bao giờ hắn có thói quen ra quán nước của cô mỗi ngày. Chẳng phải vì nước ở đó ngon hơn nơi hay vì gần nhà mà là vì ở đó có một người đang làm cho trái tim hắn xao xuyến.

Một buổi tối nọ hắn lững thững đi ra quán nước của Ngân, lúc gần tới nơi hắn thấy hai tên săm trổ đầy mình đang to tiếng với cô bé, cô bé thì khép nép sợ hãi đứng một góc nghe chúng mắng chửi:
- Đậu phộng! Mày nợ tiền bảo kê của bọn tao hơi lâu rồi đó tính xù của ông mày à?
Ngân: Hai anh thư thư cho em vài hôm nữa em sẽ gửi cho hai anh. Dạo này buôn bán khó khăn em chưa có tiền để trả hai ạnh ạ!
- Bao nhiêu cái ‘’vài’’ rồi hả con hấp này. Kể ra mày xinh xắn tí anh mày còn đổi thứ khác được đằng này ‘’Chẹp!’’ (thằng bên cạnh liền ghé tai thằng đang nói:)
- Tắt điện cũng được mà anh.
- Tắt! Tắt! Cái tông môn nha mày! Con kia hôm này mày mà không trả thì ông mày đập tan cái quán này ra!
Nói rồi tên đầu gấu cầm chiếc ghế lên định phang xuống nhưng chiếc ghế vừa dơ qua đầu tên đầu gấu thì
hắn không sao phang xuống được. Thì ra Đạt đã tới ngay sau hắn nắm lấy chiếc ghế khiến tên đầu gấu không thực hiên được ý muốn của mình. Tên đầu gấu buông chiếc ghế ra quay lại, khi nhìn thấy Đạt hắn trợn trừng mắt lên giữ tợn:
- Mày là thằng nào mà đám dí mũi vào chuyện của ông hả? Chán sống rồi à?
Ngân từ trong quán chạy ra ngăn cản:
- Em xin các anh! Các anh tha cho anh ấy, anh ấy không liên quan đế chuyện này! Mấy hôm nữa có tiền em sẽ trả đầy đủ cho các anh!
(Quay sang Đạt, Ngân nói:)
- Anh về đi! Ở đây bọn nó đánh anh chết!
Đạt đặt tay lên vai Ngân nói:
- Em yên tâm! Việc này anh lo được!
(Khẽ đẩy nhẹ Ngân về phía sau Đạt nói với hai tên đầu gấu giọng đầy mỉa mai:)
- Sống thì ai lại chán! Chỉ những thằng ngu mới chán sống, và những cái thằng hỏi cái câu đấy thì cũng đần chả kém gì cái thằng chán sống.
- A! Thằng c hó! Mày đám chử ông mày à!
Đạt: Ô! Đó là chú tự nhận đó nhé!
- Thằng khốn! Ê lên! Hôm nay cho thằng này một trận, cho nó đăng ký tạm trú dài hạn trên bệnh viện luôn!
Đạt: Oài! Lâu rồi toàn phải tập với bao cát đang chán tự rưng lại vớ được hai con chuột bạch.
Thật vậy! đã lâu rồi không có ai đến tỉ thí với hắn, chỉ tội cho hai tên đầu gấu số nhọ. Hai tên này chưa kịp động và người hắn thì đã bị hắn cho những cú đấm, cú đá mạnh như trời giáng từ đôi tay gân guốc, đôi chân rắn chắc vào mặt và bụng… Khiến cho hai tên đầu gấu té ngửa, nằm xõng xoài ra đất, phải mất một lúc lâu năn lộn ôm mặt ôm bụng trên nền đất bẩn thỉu cơn đau mới dịu bớt, hai tên lồm cồm bò dậy ngắc ngứ:
-Thằng c hó! Mày được lắm, tao nhớ mặt máy rồi đó. Cứ đợi đấy!
Đạt: Được! Muốn tìm tao thì cứ đến võ đường xxx.
Hai tên đầu gấu mặc dù vẫn còn đau đớn nhưng vẫn có gắn tập tễnh chạy cho nhanh khi nghe tới võ đường xxx.
Đạt quay lại phía Ngân nói:
- Mọi chuyện ổn rồi, Ngân yên tâm bọn chúng không giám quay lại nữa đâu.
Ngân: Cảm ơn anh! Anh Đạt giỏi thiệt! May nhờ có anh khi thì hôm nay không biết sẽ như thế nào. Không biết phải cảm ơn anh như thế nào đây!
Đạt: Ôi! Có gì đâu! Em muốn cảm ơn anh hả! Chỉ cần mỗi ngày được ra đây uống nước là anh vui rồi!

Từ đó cứ mỗi khi rảnh rồi là hắn lại ra quán nước ngồi cốt chỉ để được gặp Ngân. Qua những cử chỉ hành động của ân cân giúp đỡ trong mọi việc mà Đạt có thể làm cho mình Ngân cũng dần dần hiểu được tình cảm của Đạt, và tình yêu bắt đầu nảy nở giữa họ!
Yêu nhau được một thời gian họ cảm thấy không thể sống thiếu nhau, ở bên nhau là hạnh phúc. Nhưng rồi mọi người xung quanh biết mối quan hệ của họ, lời hay thì ít lời ghen thì nhiều:
Một lần Đạt đẫn Ngân đến võ đường, đang lúc võ sinh đang luyên tập, chúng thấy sư phụ đi cũng cô gái thì túm lại hỏi. Khi được giới thiệu là bạn gái chúng túm năm tụm ba bàn tán, lời xí xào chẳng thể không lọt vài tai cô gái: ( Ặc! sư phụ đập chai thế mà lại đi yêu cái con ‘’vịt’’ kia! Thật là đáng tiếc! Đáng tiếc!...)
Rồi những lần Đạt ra giúp đỡ cô ở quán nước những bàn hàng xón gẫn nhà cô đi qua đôi khi lại buông những lời nói toàn mùi ‘’gato’’:( Nhất cô Ngân nhé! Kiếm được anh bạn trai con nhà võ. Cứ phải gọi như là chuột sa chĩnh gạo, mèo mù vớ cá rán ấy nhỉ! )
Những điều ra tiếng vào ấy chẳng hề làm Đạt bận tâm, nhưng đối với Ngân nhưng lời nói cứ như những mũi kim cắn vào trái tim cô. Ở bên Đạt Ngân cảm thấy hạnh phúc vì Đạt luôn ân cần với cô. Nhưng sự ân ần ấy không làm dịu đi được sự mặc cảm về nhan sắc của cô.
Một tối nọ hai người họ ngồi bên nhau trong công viên, trong không gian tĩnh lặng chợt ngân hỏi Đạt:
- Anh đã nghe câu chuyện về chiếc mặt nạ của quỷ chưa?
Đạt: Chưa em à! Hôm nay còn có hứng kể chuyện cổ cho anh nghe cơ à? Chuyện như thế nào vậy?
Ngân: Anh nghe này!
-‘’Ngày xửa ngày xưa. Có một cô gái xinh đẹp nhặt được chiếc mặt nạ của con quỷ làm rơi, do tò mò cô đã thử đeo chiếc mặt nạ vào, ngờ đâu chiếc mặt nạ khi vừa chạm vào da thịt thì bám chặt lấy mặt không thể nào gỡ ra được. Vô cũng sợ hãi cô chạy về làng mong mọi người giúp đỡ. Nhưng mọi người nhìn thấy cô gái xấu xí thì vô cùng hoảng sợ hắt hủi đuổi cô ra khỏi làng không ai nhận ra cô gái xinh đẹp ấy nữa. May thay, chỉ có một người duy nhất nhận ra cô đó chính bạn trai cô gái. Nhờ sự giúp đỡ hết sức mình bằng tình yêu và sự kiên trì cuối cùng đân làng cũng hiểu và cảm thông với cô gái. Khi mọi người đã tin đó là cô gái xinh đẹp trước kia thì bông nhiên chiếc mặt nạ quỷ bỗng rơi ra trả lại cho cô gái vẻ xinh xắn trước kia.’’
- Không biết liệu em có được may mắn như cô gái ấy không anh nhỉ!
Đạt: Em biết tại sao chàng trai nhận ra cô gái không? Là vì chàng trai ấy không yêu cô gái ấy vì vẻ bên ngoài mà chàng ta yêu cái vẻ đẹp bên trong tâm hồn của cô gái ấy. Vẻ bên ngoài có thể che giấy nhưng những gì tốt đẹp hay xấu xa tuy bên trong nhưng lại không thể che giấu được em à! Anh yêu em là vì những điều tốt đẹp trong em là vì tình yêu em giành cho anh không phải vì cái vẻ bề ngoài!
Ngân: Nhưng chẳng lẽ anh không để ý đến những người xung quanh nói gì sao!
Đạt: Không! Chúng mình yêu nhau là cho chúng ta đâu phải cho họ mà phải quan tâm, kệ họ đi, anh không quan tâm!
Ngân: Anh không để ý nhưng em thì có!
Nói rồi cô ấy đứng dậy bỏ về mặc cho Đạt gọi thế nào cũng không được. Mấy ngày liên sau đó Ngân tránh mặt Đạt , những ngày không gặp Ngân là những ngày vô vị với Đạt, hắn chẳng thiết làm gì cứ đạp xe lang thang khắp nơi trong đầu lúc nào cũng lởn vởn hình bóng của người yêu. Bất chợt hắn dừng lại trước một cái tờ quảng cáo được dán trên cột điện, đọc hết tờ quảng cái hắn nghĩ: ‘’ Ngân à anh sẽ là chàng trai trong câu truyện của em’’.
Tờ quảng cáo ghi:
‘’GIẢI THI ĐÂU VÕ THUẬT KHÔNG CHUYÊN
GIẢI THƯỞNG 300triệu…
…’’
(Đây là một giải đấu trái phép được mở ra để nhưng tay anh chi có cái mà làm cá độ.)
Hắn về nhà chăm chỉ luyện tập đợi đến ngày thi đấu..
Những ngày thi đấu đầu tiên được diễn ra ở một khu xây dựng bỏ hoang. Những đối thủ đầu không gây ra được nhiều khó khăn cho hắn nhưng cũng tặng cho hắn "đôi kính đen" bằng da cho hắn.
Càng vào sâu hơn những đối thủ càng khó nhằn hơn, thương tích cũ chưa lành lạ thêm những vết thương mới. Vì là giải đấu trái phép nên chẳng có luật lệ nào bảo vệ người thi đấu cả, các tuyển thủ có thể hạ gục dối thủ bằng mọi cách.
Sau bao ngày vật lộn cuối cùng Đạt đã vào được đến vòng chung kết. Đối thủ lần này thật không đễ vượt qua mà đặc biệt tên này lại rất thông tạo cái vị trí yếu huyệt trên cơ thể người hắn ra tay tàn độc, để vào được vòng này hắn đang kiến bao nhiêu kẻ khác tàn tật.
Với những kinh nghiện của cha của nhưng lẫn thi đấu trước và kiến thức Đạt Đã tránh né được nhưng đòn hiển ác của đối thủ nhưng vẫn chưa có cơ hội hạ gục đối thủ. Trận thi đấu kéo dài trong tiếng reo hò của những kẻ xem. Vết thương chồng chất cùng cuộc đấu kéo đài kiến Đạt đần mất sức và trong vài giây lơ là Đạt đã bị đối thu cho một đạp hiển ác vào đầu gối trái, cơn đau lan tỏa và Đạt hiểu rằng mình đã vỡ xương bánh chè. Nằm đưới đất hắn chợt nghĩ đến Ngân: ‘’ Không thể thua như thế này được, phải thắng trận này mới có thế kiến cho Ngân sẽ không còn bị mặc cảm về vẻ bề ngoài nữa, cô ấy sẽ hạnh phúc.’’
Những suy nghĩ ấy khiến Đạt có thêm sức mạnh Đạt bò dậy với cái chân tập tễnh tiếp tục trận đánh. Thấy Đạt bị thương đối thủ chủ quan nên hắn đã phải nhận một cú đấm ngược từ đưới lên và giữa miệng và mũi một điểm yếu trên mặt mỗi người. Lĩnh cú đấm ấy tên này ngã vật nằm bất động. Trong tài giơ cao tay Đạt vinh danh người chiến thắng.
Trận đấu cuối cùng của giải đấu kết thúc và có lẽ đây cũng là trận đấu cuối cùng của Đạt. Hắn ra về với 300 triệu và cái chân tập tễnh.
Về đến nhà hắn viết một bức thư rồi lấy hết số tiền đành dụm được lâu nay cùng tiền vừa kiếm được và bức thư gói lại rồi nhờ người đem trao tận tay cho Ngân.
Cô gái nhận được thư, biết là của Đạt nên nhanh chóng mở ra xem:
Gửi người anh yêu nhất!
Em à cho đù em có như thế nào thì tình cảm anh giành cho em sẽ luôn chân thành. ‘’ANH YÊU EM’’ anh luôn muốn thét lên cho mọi người như thế, anh luôn muốn em được hạnh phúc. Nhưng vì yêu em vì muốn hạnh phúc nên có lẽ anh sẽ phải đi thật xa. Đừng tìm anh nhé hãy xây dựng cho mình một cuộc sống mới. Số tiền này tuy không lớn nhưng anh mong là nó đủ để tháo ‘’chiếc mặt nạ quỷ’’ kia xuống và giúp em có cuộc sống mới tốt đẹp hơn! Vĩnh biệt Ngân. Hãy mau quên anh đi nhé!

Đọc xong bức thư cô gái chạy ngay đến nhà hắn, nhưng cửa khóa không còn bóng người nào ở đây nữa cả. Hắn đã bỏ đi, chẳng ai hay là đi đâu…

Một năm trôi qua hắn quay trở lại, võ quán giờ đã bị cỏ và bụi phủ kín, đẩy cánh cổng han rỉ hắn bước vào căn nhà xưa giờ đã ọp ẹp, tồi tan, vì đã lâu không có người chăm sóc, cũng như chính bản thân hắn bây giờ vậy. Hắn lê cái chân tàn tật khó nhọc thu đọn sơ qua mọi thứ, hắn tính sẽ mở lại võ đường.
Ngày hôm sau hắn tìm ra quán nước của cô gái, hắn tính sẽ chỉ đứng xa xa để nhắm cô thôi. Nhưng khi đến nơi không còn là Ngân ở đó bán nước nữa mà là một bà già nào đó hắn chưa gặp bao giờ. Hắn tiến lại quán nước hỏi thăm:
Đạt: Bác à cho cháu hỏi cái cô vẫn bán nước ở đây đâu rồi ạ?
- À cái cô Ngân ấy hả? cách đây gần một năm cô ấy bán lại quán nước này cho tôi rồi chuyển đi nơi khác rồi chú ạ, đi đâu thì tôi cũng chẳng biết đâu. Nghe nói ngày xưa cô ấy xấu lắm, nhưng rồi cô ấy đi thẩm mỹ viện Cát Tường lại bỏ cái bớt trên mặt đi nên giờ xinh đẹp lắm trai nào nhìn cũng thích chú à! Đúng là ‘’vịt’’ hóa ‘’thiên nga’’. Ô thế chú là gì với nó?
Đạt: dạ không có gì, hồi xưa cháu hay uống nước ở đây, lâu rồi cháu mới về, ra đây không thấy cô ấy nên hỏi thế thôi ạ.
Trong tâm chí hắn cung đần tưởng tượng được Ngân giờ như thế nào, trong trái tim hắn hình ảnh về Ngân vẫn luôn in đậm. Hắn nghĩ: ‘’ Ngân à! Thế là mong ước của em thành hiện thực rồi nhé. Cô bé của em giờ đã tháo được cái mặt lạ xấu xí rồi đó, em có hạnh phúc không!’’

Việc mở lại võ đường những tưởng sẽ giúp hắn kiếm được chút tiền trang trải cuộc sống. Nhưng mọi việc không như hắn dự tính: chẳng ai lại muốn theo học một võ sư què phải làm bạn với cái gậy, đi lại còn không ổn thì dạy được ai. Từ nhỏ đến lớn hắn chỉ biết đấm đá giờ không làm được việc đó nữa hắn chẳng biết phải làm gì. Không còn cách nào khác hắn đành ngậm đắng nuốt cay cầm chiếc mũ rách mà lang thang đi xin từng đồng sống qua ngày.

Vào một buổi cuối chiều, khi mọi người đang hối hả về nhà vì cơn mưa đang đần kéo tới thì hắn vẫn đang lang thang trên một khu phố vắng, trong lòng lo lắng không biết sẽ có kịp về trước lúc trời mưa không. Chợt hắn khựng lại, hình như hắn vừa thấy hình bóng vô cùng quen thuộc sau tấm kính mờ của chiếc otô vừa lướt qua hắn. Nhưng rồi hắn tự nhủ có lẽ mình nhìn nhầm, đang định bước tiếp thì chiếc xe đừng lại trước cửa một căn nhà to lớn gần đó rồi một tiếng nói khiến hắn sững người: ‘’ kìa Ngân để đó anh’’. Cái từ ‘’Ngân’’ làm hắn vừa vui vừa lo, hắn quay người lại để chắc chắn xem đó có phải là Ngân, người nó vẫn yêu thương không?.

Từ trong chiếc xe là một cô gái xinh đẹp cái vẻ đẹp mà mà bất người dàn ông nào mới nhìn cũng không khỏi xao xuyến. Vừa nhìn là hắn nhận ra ngay đó chính là người mà bấy lâu nay hắn vẫn yêu, chỉ có điều là cô ấy giờ không còn cái bớt trên mặt như lần cuối cùng hắn gặp cô trước khi bỏ đi nữa.
Chẳng khó khăn gì để Ngân nhận ra sự hiện điện của Đạt vì hắn đứng ngay gần đó, cô chết đứng vài giây, cô bật khóc gọi: ‘’Anh Đạt! Phải anh Đạt không’’
Hắn nghe cô gọi thế như chợt bừng tỉnh điều gì đó, hắn quay nhắt người tập tễnh chống gậy bỏ đi, đi thật nhanh, hắn muốn chạy chạy chạy… nhưng cái chân tàn tật không cho phép hắn làm thế. Trời bắt đầu thả những hạt mưa nặng lề xuống, Ngân định chạy theo hắn nhưng bị người đàn ông trong xe bước ra cản lại:’’ trời mưa rồi em vào nhà thôi!’’ rồi người đàn ông kéo tay cô vào ngôi nhà to lớn trước mặt.
Hắn vừa thoát ra khỏi khu phố ấy cũng là lúc trời đổ mưa xối xả, những hạt mưa lạnh tạt vào mặt hắn hòa tan đi những giọt nước mắt ấn nóng vừa chảy ra từ khóe mắt. Hắn đi chậm lại việc đi nhanh qua khiến cho cái chân tàn của hắn chở lên đau đớn, nhưng có lẽ hắn không cảm nhận cái đau ở chân vì sự dau đớn ở trái tim hắn dường như lấn chiếm tất cả. Trái tim đau đớn nhưng lý trí hắn vui, vui vì hắn biết giờ Ngân đã có cuộc sống mới tốt đẹp hơn và có lẽ cũng hạnh phúc. Một thằng què không tương lai như hắn thì sao có thể đem lại cuộc sống tốt và sự hạnh phúc được cho cô. Đây cũng là lý đo tại sao ngày xưa hắn bỏ đi!
“Ngân à! Có lẽ em chưa biết:
Câu chuyện của em, chiếc mặt nạ quỷ rơi khỏi mặt cô bé chưa phải là kết thúc chuyện:
Một ngày nọ chàng trai người yêu cô bé muốn thử xem liệu cô có nhận ra chàng khi chàng đeo ‘’chiếc mặt nạ qủy’’ kia không. Thế là chàng đeo chiếc mặt nạ vào và đến tìm cô bé. Khi nhìn thấy chàng trai với gương mặt kinh đị của chiếc mặt nạ cô đã khóc thét lên bỏ chạy. Và thế là chàng trai phải mang ‘’chiếc mặt nạ quỷ’’ mãi mãi!
Bóng thằng ăn xin tập tễnh khuất dần trong màn mưa lạnh
Trịnh Hoàng Lam

COMMENTS

Tên

Ai Cập Android Anh xtanh ăn dặm ăn mặn ấm áp Bạch Tuyết Bài học cuộc sống bàn phím bắt đầu bia bình thường bom nguyên tử bóng đá bộ ngực buồn cà chua Canada cánh hồng căng thẳng cây cối cây Giáng Sinh cây thầu dầu chanh cháo dinh dưỡng cháy nắng Chăm sóc cơ thể chấp nhận sự thật chè tươi chế nhạo chiến tranh chiến tranh thế giới con người cổ cô đơn cơ thể Cuộc sống dạ dày da trắng dầu dừa dưỡng mi đánh máy đau đầu đất nước đầy hơi điện thoại đồ hộp đô la động vật Đời sống gia đình đơn giản gà rán ghen tị Gia đình giải rượu Giải trí giảm béo giấc mơ giấc ngủ giấm Giới tính gừng hẹn hò Hitler hôn ích kỷ internet ios iphone kem đánh răng kết thúc Khám phá khó tiêu khoai lang kỉ lục Kinh nghiệm Làm đẹp Làm mẹ làm tóc lãng mạn lạnh lùng Lincoln Ma Kết máu máy bơm máu máy tính mắt mặt nạ mặt trăng mặt trời mất ngủ mật ong Mẹo vặt Mẹo vặt cuộc sống Mẹo vặt gia đình mềm mờ sẹo mụn nhọt muối mưa Mỹ nách nấu bột nghèo nghệ thuật ngủ nhà khoa học nhạc Nhật Bản nhuộm tóc nụ hôn nước nước dừa nước mắt nước Mỹ phái đẹp Pháp phát xít phím nóng phụ nữ phức tạp pin quầng thâm quốc gia quỷ rán gà rau mồng tơi rau quả rắn Sao hàn Sao việt stress Sự thật sữa chua Sức khỏe Tài chính và Kinh doanh tâm lý tẩy da chết teen tem thảm họa tham lam thâm nách thế giới Thể thao và Thẩm mỹ thịt thời gian thời trang Thú cưng và Động vật Thú vị thuốc lá thực phẩm thực phẩm khô tiết kiệm pin tim tím bầm tình cảm tính năng tình phụ tử Tình yêu Titanic toán học tóc tổng thống trà xanh trách nhiệm trái đất trắng trắng da trẻ nhỏ Truyện hay Truyện ma truyện tình cảm trứng gà tuổi thọ pin tự nhiên va chạm Vào bếp vết nứt vòng một vô cảm World cup yêu thương
false
ltr
item
CÙNG TỎA SÁNG - Blog Của Phái Đẹp: Chiếc mặt nạ quỷ (Dị bản)
Chiếc mặt nạ quỷ (Dị bản)
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjdELngQVV48fnPOkzU5ElXHfDqeflomeRJc5tNX0i1TnkQ7Rw_AQd68xLcDmz-TdJX3v4EaaplCtPjvhZLsg7YBuptK6F2lXkgMLHwQVYMwIFGZ4dyaVpRLJXaUK7Ov9q68lNqSl7y0m4/s1600/f.jpg
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjdELngQVV48fnPOkzU5ElXHfDqeflomeRJc5tNX0i1TnkQ7Rw_AQd68xLcDmz-TdJX3v4EaaplCtPjvhZLsg7YBuptK6F2lXkgMLHwQVYMwIFGZ4dyaVpRLJXaUK7Ov9q68lNqSl7y0m4/s72-c/f.jpg
CÙNG TỎA SÁNG - Blog Của Phái Đẹp
https://cungtoasang.blogspot.com/2014/08/chiec-mat-na-quy-di-ban.html
https://cungtoasang.blogspot.com/
https://cungtoasang.blogspot.com/
https://cungtoasang.blogspot.com/2014/08/chiec-mat-na-quy-di-ban.html
true
8501780586233496165
UTF-8
Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS CONTENT IS PREMIUM Please share to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy