Em là ai?

Những cơn mưa nhẹ nhàng nhưng buốt giá cứ thế rả rích nhiều ngày nay trên cái đất được cho là thành phố cổ. Nam Định, trời mấy ngày nay khiế...

Những cơn mưa nhẹ nhàng nhưng buốt giá cứ thế rả rích nhiều ngày nay trên cái đất được cho là thành phố cổ. Nam Định, trời mấy ngày nay khiến mặt mọi người, mọi thứ như ủ rũ hơn, những bước đi của những người bán hàng rong trên đường dường như nặng hơn vì mọi thứ quá ế ẩm khiến miếng ăn của họ ít hơn và cũng không ấm hơn mưa là mấy.


Mưa phùn - mưa xuân, cơn mưa chẳng ồn ào hơn mưa rào của mùa hè, nó cứ nhẹ nhàng, bay phất phơ trong không khí khiến mọi thứ trở nên hư ảo, tôi cũng thích và ghét mưa như thế này lắm. Thật bẩn, mọi thứ ẩm ướt khi bước chân ra đường, nhưng một lúc thì tôi lại thích, dường như nó quyến rũ tôi bằng những giọt mưa nhẹ nhàng mà đến vài phút sau mới làm tôi ướt. Bước đi trong mưa, không, tôi quen đi xe đạp rồi và hôm nay cũng thế. Khu đô thị Hòa Vượng, trời nắng đã vắng, trời mưa càng vắng hơn. Từ xa, đằng sau lớp mưa bụi, một cô gái đi như xuyên qua lớp mưa, không ô, không mũ, như tôi. Cô gái có vẻ buồn rầu, nét mặt xám xanh, áo vàng, quần ngủ, đi tông, tóc cộc, đi ngược lại phía tôi. Tôi tò mò, vòng xe lại hỏi lại hỏi.

- Chào em, sao lại không mang ô hay mũ mà đi trời mưa, chiều tối thế này

Cô bé lùi lại, trông gần cô bé chạc 17 tuổi, giống học sinh cấp 3, khuôn mặt tròn, hợp với kiểu đầu vic.

- Em đi dạo thôi ạ, cô bé rụt rè trả lời và đứng khựng lại khi tôi hỏi

- Thế à, nhà em gần đây à? Đi thế này thì ốm mất thôi, về đi không bố mẹ lo

- Em mới chuyển nhà ra đây ạ, bố mẹ em đi đâu rồi ấy ạ, em buồn nên đi ra ngoài cho đỡ buồn

- Sao em không mang ô, hay ít ra cũng mặc áo có mũ, chứ ăn mặc đồ thế này, em không thấy lạnh à? Tôi xuống xe để đi bộ cùng cô nhóc

- Em không!

- Em học lớp mấy?

- Em học lớp 12.

- Um, anh học đại học trường Đại học Kinh Tế Kĩ Thuật Công Nghiệp

- Nhà em ở đoạn nào?

- Ở đoạn dưới kia kìa.

Nhìn theo hướng tay cô bé, nhà cô bé gần quán sửa xe, khu nghĩa địa. Liệu cô bé này có phải là ma không chứ? Nhìn từ đầu xuống chân cũng hơi giống ma đó, tôi bắt đầu thấy lạnh, không biết là do cô bé này là ma hay do tôi bắt đầu ngấm mưa. Nghĩ lại, mưa ai lại ra buổi sáng chứ nhỉ. Chắc không phải đâu, tôi tự nhủ.

- Nhà em gần khu nghĩa địa à, ở đó em không sợ à?

- Không ạ, chỗ đó cũng bình thường ạ

- Trời tối rồi, em không về ăn cơm à?

- Bố mẹ em đi rồi, em ở nhà một mình nên cũng chẳng muốn ăn.

- Bố mẹ em làm gì?

- Bố em làm chủ thầu, mẹ em làm kế toán. Anh vào nhà em chơi không?

Trời, con gái gì mà cứng vậy?Tôi thầm nghĩ

- Em không sợ anh cướp nhà em à, tôi cười

- Em nhớ mặt anh rồi, có gì em báo cảnh sát, với lại trông anh thư sinh thế này chắc không dám đâu

- Đừng trông mặt mà bắt hình dong thế em gái, dễ bị lừa lắm đó.

- Em không sợ!!!

Vừa đi vừa nói, một lúc đã vòng ra khu nhà chỗ cô bé ở, cô bé chỉ vào nhà,

- Nhà em đây này, anh vào chơi

- Mời anh vào thật à?, tự chỉ tay vào mặt mình tôi cười méo xệch, mặt đần thối.

- Vâng!

Rồi cô bé mở cửa, mời tôi vào ngôi nhà 3 tầng màu trắng, với 2 ban công trông ra ngoài vài chậu cây cảnh, cửa gỗ. Bên trong thật là rộng rãi, bộ bàn ghế bằng gỗ gì đó mà tôi không biết nhưng nó bóng loáng, tivi SamSung 32 inch, bộ loa cỡ bự, bể cá với con cá rồng dài ơi là dài.

- Anh uống nước

Giật mình bởi câu nói của cô bé, tôi gãi đầu vì cái tội quan sát của mình có vẻ hơi soi mói tôi xấu hổ, và nói giọng giật cục

- Ư ừ.

- Nhà em rộng nên anh bị choáng à, hi.

Nụ cười của cô bé làm tôi thấy như trời đang nắng vậy, cô bé có nụ cười thật tự nhiên và trong sáng và nó lại làm tôi bị tê liệt thêm vài giây nữa.

- Um. hihi, tôi gãi đầu tiếp.

- Anh bị gàu à?

- Sao cơ?

- Anh bị ngứa đầu à, sao gãi đầu nhiều thế? Anh uống nước đi

Tôi cười trừ, nhấp ngụm nước, đang định hỏi tiếp thì đột nhiên thấy đầu choáng váng, mặt mày say sẩm, mọi thứ như mờ đi, tôi lịm đi lúc nào không biết. Hình ảnh cuối cùng là cô bé xông đến.

Tỉnh dậy trong cơn đau đầu, tôi thấy mình đang ở ngoài đường, lạnh, mọi thứ tối tăm,sờ vào túi thì không thấy điện thoại đâu, mà còn quần đâu mà chả không thấy điện thoại, còn mỗi chiếc quần đùi, và cũng chẳng còn áo. Trời vẫn đang mưa, nhìn xung quanh, tôi chết lặng vì mình đang trong khu nghĩa địa, im lặng, tôi giữ bình tĩnh và đi lặng lẽ ra ngoài để tránh ảnh hưởng đến cái cõi âm của họ và có ý nghĩ hài hước rằng nếu mình cứ im lặng thì đám ma đó sẽ tưởng mình là đồng loại mà tha cho mình.  Bước hụt, từ cao xuống thấp khiến tôi giật mình, hóa ra đang nằm trên một cái mộ, trời tối quá, chỗ này lại chẳng có đèn, mò mẫm, bì bõm, vừa sợ vừa buồn cười mà chẳng dám cười, ánh sáng mờ mờ của đèn đường phía xa hắt tới chỗ ra, tôi đi thẳng tới đó. Bước ra ngoài, ướt hết, tôi quay ra khu ngoài. Ngôi nhà 3 tầng màu trắng đó vẫn còn và có một thứ còn làm tôi chắc chắn rằng tôi không mơ đó là cái xe đạp của tôi ở cái nhà đó. Tôi chạy tới, bấm chuông cửa. Một người đàn ông bước ra, dạng người bệ vê, đeo kính.

- Cho cháu hỏi... Nói tới đó là tôi không biết nói gì vì còn chưa cả kịp hỏi tên cô bé đó. Tôi ậm à ậm ừ

- Anh hỏi chuyện gì, ông ta tỏ vẻ khó chịu, có vẻ như là khó chịu với cách ăn mặc của tôi.

- Tôi đành phải hỏi một câu ngớ ngẩn, nhà bác có con gái không ạ?

- C....có. Ông kia tái mặt

- Cô bé có nhà không ạ? Lúc nãy cháu có vào nhà nhưng sau khi uống cốc nước thì bị hoa mắt, lúc tỉnh dậy thì lại nằm ở nghĩa địa, lại còn bị lột quần áo nữa chứ, tôi kể lại với giọng bực tức.

Ông kia mặt càng tái xanh hơn nữa, rồi giọng nghẹn ngào đáp,

- Con tôi mới chết được 2 tháng nay, mời cậu vào nhà

Nghe như tiếng sấm ngang tai, tôi bước vào nhà mà lòng sợ sệt, tâm trạng vào nhà chẳng giống như lần đầu tiên, còn e dè hơn lần đầu.

- Cháu uống nước

- Vâng, cháu xin, tôi cầm cốc nước nghi ngút khói, uống ực một cái để lấy hơi ấm.

- Cháu là người đầu tiên còn tỉnh táo đó, thật may mắn. Người đàn ông chậm rãi nói.

- Ý bác là sao ạ? Tôi hỏi

- Ý ta là, từ khi con gái bác chết nó đã khiến không ít chàng trai trở nên điên dại, cháu là người duy nhất còn tỉnh táo, trong suốt một tháng qua trời mưa lâm dâm y như ngày hôm nay, 4 tuần nay thì ngày nào mưa và có chàng trai nào một mình đi qua khu đô thị này mà gặp con gái chú đều bị nó làm cho phát điên, các gia đình biết chuyện thì liên tục đến gặp nhà chú, chẳng biết phải làm sao nên nhà chú phải bồi thường tiền cho gia đình họ. Thật là lạ, cháu là người duy nhất mà nó không làm cho phát điên.

- Vâng, tôi đáp. Thế chuyện con gái chú mất là sao ạ? Tôi tò mò hỏi

- Chuyện là thế này, giọng chú ấy trầm xuống. Hai tháng trước, trong một lần vợ chồng chú đi vắng, con gái chú đã đi ra ngoài đi dạo. Nó bị xe đâm, theo lời người lái xe thì lúc đó có một chàng trai đi xe máy gần đó, nó lao ra và người lái xe không kịp xử lí nên đã bị xe đâm và chết trên đường đi bệnh viện, còn chàng trai đi xe máy kia đã biến mất. Từ đó, những hôm trời mưa, khi gặp những chàng trai đi xe máy, và một mình thì hôm sau chú đều thấy một chàng trai quần đùi cởi trần nằm ở nghĩa địa gần nhà đó. Từ hôm đó đến nay, cháu là người thứ 6 rồi đó.

- Tại sao con gái chú lại làm thế ạ? Thế chú đã cho người cầu siêu cho cô ấy chưa? Tôi vừa hỏi vừa rót thêm cốc nước và uống tiếp cho ấm.

- Nè, khoác cái này vào? Một giọng nữ bước ra cầm cho tôi cái chăn mỏng và ngồi xuống tiếp câu hỏi của tôi.

- Chào cô, cô là?

- Cô là mẹ của Nhi! Cô chú đã làm lễ cầu siêu nhưng vẫn thế. Rốt cuộc là người con trai đó là ai, có phải là người yêu nó, nhưng dù sao thì cậu ta cũng gián tiếp gây nên cái chết của con gái cô. Cháu có thể giúp cô chú tìm hiểu và giúp nó an nghỉ được chứ?

- Cháu , cháu, tôi ấp úng.

- Hahaha, cô ấy cười nhạt, nụ cười chua chát. Cô thật là khờ, cháu đâu phải là người chuyên tư vấn tâm linh chứ. Con cô sẽ mãi mãi không bao giờ được an nghỉ và sẽ còn có nhiều chàng trai bị như thế.

- Cháu sẽ giúp nhưng không phải bây giờ, giờ cháu phải về nhà cái đã, mai cháu sẽ giúp cô chú tìm hiểu.

Nhìn đồng hồ đã 9h, tôi vội vã cùng cô chú ra nghĩa địa thì thấy bộ quần áo đã ướt, tôi đành mượn tạm quần áo của chú mặc tạm. Về đến nhà thì bị mắng té tát vì điện thoại không gọi được mà cũng không báo về nhà, tôi đành nói dối là đi sang nhà bạn ăn cơm và để điện thoại chế độ rung. Cũng chẳng hiểu sao tôi lại đồng ý giúp cô chú, tôi có phải là chuyên gia tâm linh gì đâu, tôi cũng không biết bắt đầu từ đâu, tôi chỉ cảm thấy là có cái gì đó gần gũi với cô bé ấy và muốn giúp cô bé được siêu thoát.

Chiều hôm sau tôi đến nhà bố mẹ Nhi, ngồi nghe bố mẹ cô bé kể về những mối quan hệ mà cô bé từng có khi còn sống, có lẽ họ cũng đã tìm hiểu để tìm uẩn khúc để giải thoát cho linh hồn con gái mình. Ngồi suy nghĩ một lúc, tôi gọi cho bố mẹ và nói dối là sang nhà bạn ăn cơm để bố mẹ đỡ lo và ngồi đến gần tối, đi xe đạp lại con đường ngày hôm qua và nghĩ rằng sẽ gặp được cô bé đó. Trời hôm nay cũng mưa, trong lòng hơi bất an, nửa sợ nửa không sợ. Sợ vì sẽ gặp ma, không sợ vì lo lắng cho một cô nhóc không được siêu thoát. Đang nghĩ lung tung thì mưa bắt đầu nặng hạt tạo thành lớp sương dày trước mặt, đi chậm lại, một bóng người hiện ra trước mặt tôi. Tuy chỉ gặp một lần nhưng có lẽ nó gây ấn tượng quá sâu nên tôi đã nhận ra đó là Nhi. Tôi lại gần, cất tiếng gọi, Nhi. Nhi quay lại, đang khóc.

- Sao em khóc? Tôi hỏi

- Em buồn?

- Tại sao em buồn?

- Vì chẳng ai quan tâm em cả, bố mẹ đi vắng suốt ngày, trời lạnh lắm nhưng mà chẳng có ai bên cạnh em cả.

- Thôi về nhà đi em, bố mẹ em đang lo đó.

- Không! giọng nói vang vọng, dứt khoát làm tôi lạnh người. Không ai quan tâm em cả. Nhưng, anh có thể đi dạo với em được không?

- Um! Tôi trả lời một cách kiên định

Đi trong mưa, những hạt mưa bớt nặng hơn trước nhưng cộng thêm sương của buổi tối thì lớp sương vẫn dày như thế, đi trong những ngóc ngách của khu đô thị, chỉ có ánh đèn, trời có vẻ lạnh hơn hay tôi đang đi cũng một cô gái của cõi âm. Thật lạ, lúc này tôi chẳng hề sợ chút nào.

- Anh đang nghĩ gì thế? Câu hỏi của Nhi làm tôi giật mình

- À, không. anh không nghĩ gì cả

- Anh có người yêu chưa?

- Chưa, em ạ.

- Ở lớp, em có thích một bạn trai, cậu ấy cũng giống anh, nhưng cậu ấy bị chết trong một tai nạn rồi, em tìm bạn ấy nhưng không thấy, cậu ấy giản dị lắm, mái tóc quăn, đeo kính, lúc nào cũng như ông cụ non, nhưng mà cũng vui tính lắm, toàn chọc em cười thôi, nhưng mà cậu ấy đã đi một nơi xa mà em không thể tìm thấy. Lũ con trai đi xe máy là một lũ khốn nạn, em căm ghét bọn họ.

Gió chợt nổi lên lạ thường, lá cây xào xạc, bắt đầu khiến tôi ớn lạnh.

- Em... em

- Em làm sao cơ?

- Em ... không biết....

- Biết gì cơ ạ?

- Em có biết rằng mình đã chết rồi không?

Nhi dừng lại, gió thổi mạnh hơn, tóc cô bé bay trong gió, cô bé quay ra chầm chậm nói với một giọng giận dữ

- Thật ư, nhưng nếu em chết rồi thì em phải gặp bạn ấy chứ?

- Em có biết rằng em đã làm cho bao nhiêu người con trai phát điên không?

- Bọn họ đáng bị như vậy?

- Làm cách nào mà em có thể như vậy? Họ đâu có thù oán gì với em

- Anh không biết đâu, hãy đi đi, em ghét anh rồi.

Vừa dứt lời thì một làn sương đi tới thật là nhanh và đã nuốt trọn lấy Nhi biến mất. Tôi quay lại nhà bố mẹ Nhi và đã kể lại sự tình. Hẹn họ một lần nữa, chiều mai tôi lại tới và mong trời sẽ mưa như hôm nay.

Như đã hứa, tôi lại sang và bắt đầu cuộc hành trình giải thoát cho một linh hồn như một chuyên gia tâm linh bất đắc dĩ. Đi trong mưa như hôm qua, tôi bắt đầu thấy mình yếu dần vì có lẽ đã ngấm mưa mấy hôm nay. Đi mãi mà chẳng thấy Nhi đâu, tôi chán nản và vòng ra nghĩa địa nơi mà ngôi mộ của Nhi nằm cô quạnh ở đó. Đi ra thì phía cuối con đường nơi ánh đèn lờ mờ thì có một bóng người, tôi cất tiếng

- Nhi phải không em?

- Anh còn đến đây làm gì? Tiếng trả lời vọng lại, xa xăm như ở trên núi vậy

- Nhi à, anh xin lỗi. Anh biết là em khó chấp nhận sự thật nhưng em hãy dừng lại đi. Tùng không muốn em như vậy đâu.

- Sao anh biết cậu ấy?

- Bố mẹ em đã nói cho anh biết, ở lớp em có chơi thân với một người bạn tên Tùng. Chuyện hôm đó là sao?

- Anh ta là một tên khốn! Giọng nói bất chợt ở phía sau làm tim tôi như rụng ra, lấy lại bình tĩnh, tôi hỏi lại

- Chuyện là sao, hãy kể anh nghe.

- Hôm đó, em buồn vì nhớ Tùng nên đã đi dạo, thường em rất hay đi dạo với Tùng, nhưng từ khi Tùng mất, em toàn phải đi một mình, bố mẹ em đi vắng. Trời mưa, trong lòng em chẳng cảm thấy gì ngoài nhớ Tùng cả, có lẽ em yêu cậu ấy nhưng thật quá muộn khi nói với cậu ấy điều đó. Em đang đi thì có một thanh niên đi xe máy đến chọc ghẹo, nắm tay em, em dựt tay ra và chiếc ô tô đó lao đến và đâm em. Sau đó, em đi tìm Tùng, em tưởng chết rồi sẽ gặp được cậu ấy, nhưng mà cậu ấy không xuất hiện, em đã cố tìm mãi, nhưng tại sao lại chỉ đi quanh được nơi này. Ngày nào em cũng đi quanh nơi này nhưng mà không thấy cậu ấy, chỉ thấy mấy tên thanh niên, đầu xanh đầu đỏ và cái tên mà đã bỏ chạy khi nhìn thấy em bị tai nạn, chính hắn đã khiến em tai nạn, mới đầu em tưởng phải cảm ơn hắn đã khiến em tai nạn để em có thể gặp được Tùng nhưng để những loại người như hắn sống thì chật đất mà thôi, vì không giết được hắn nên em đã khiến hắn sợ và những tên như hắn sợ và phát điên, chúng đáng bị như vậy.

- Em sai rồi!

- Em không sai.

- Không phải chàng thanh niên nào cũng đáng bị như thế. Đúng là em oán hận chàng thanh niên kia nhưng cũng không nên làm thế với những người khác, họ đâu có làm gì em. Em hãy suy nghĩ lại đi, bố mẹ em sai khi không quan tâm tới em nhiều nhưng cũng đừng vì thế mà ghét bỏ tất cả. Tuy em đã mất nhưng nếu em làm thế thì mãi mãi em sẽ không được gặp Tùng. Tùng đã mất cách đây bao tháng rồi?

- 5 tháng ạ.

- Mong sao là anh đúng, nếu anh đúng thì có lẽ anh sẽ giúp em gặp được Tùng.

- Thật ạ?

- Những hãy hứa với anh đừng hại thêm ai nữa được chứ và hãy tha thứ cho bố mẹ em?

- Anh cứ giúp em gặp Tùng đi rồi em sẽ làm như anh nói.

Về nhà bố mẹ Nhi, tôi đã đưa ra một bạo kiến là chuyển mộ của Nhi đặt cạnh mộ của Tùng, người Nhi muốn gặp là Tùng, nếu tôi không nhầm thì có lẽ Tùng cũng đang đợi Nhi ở thế giới bên kia. Bố mẹ không còn cách khác vì tôi là người giống Tùng và cũng là người duy nhất có thể nói chuyện được với Nhi. 2 ngày sau, sau khi liên hệ được với bố mẹ Tùng và mua đất, họ chuyển mộ Nhi đặt cạnh mộ Tùng, hôm đó tôi cũng có mặt. Thời gian đặt mộ được diễn ra vào buổi chiều, trời mưa, vừa xúc xẻng cát cuối cùng thì đột nhiên, hai con bướm màu đen từ đâu bay lên, hình ảnh cô bé Nhi đang nắm tay một cậu con trai, tôi đoán có lẽ là Tùng khuất dần sau màn sương của cơn mưa. Tôi chẳng còn cảm thấy mưa buồn như bao hôm khác, tôi thấy vui lạ thường. Có lẽ, chẳng cần phải nói nhiều, Nhi đã siêu thoát và bố mẹ cô bé đã yên tâm hơn.

Trở về nhà, thong dong trên chiếc xe đạp, lại là trong mưa, vẫn nơi quen thuộc, khu đô thị, tôi chẳng còn cảm thấy sợ khi đi qua khu nghĩa địa nữa. Những người mặc áo mưa phóng qua vội vã, riêng tôi thì từng bước đạp chậm rãi, cảm nhận cơn mưa đậu trên mặt, ngửa mặt lên một lúc, giác quan thứ 6 khiến tôi giật mình và dừng lại, phía trước là một cô gái với mái tóc dài, áo trắng tinh khiết đang đi trong màn sương....



Đạt Vũ

COMMENTS

Tên

Ai Cập Android Anh xtanh ăn dặm ăn mặn ấm áp Bạch Tuyết Bài học cuộc sống bàn phím bắt đầu bia bình thường bom nguyên tử bóng đá bộ ngực buồn cà chua Canada cánh hồng căng thẳng cây cối cây Giáng Sinh cây thầu dầu chanh cháo dinh dưỡng cháy nắng Chăm sóc cơ thể chấp nhận sự thật chè tươi chế nhạo chiến tranh chiến tranh thế giới con người cổ cô đơn cơ thể Cuộc sống dạ dày da trắng dầu dừa dưỡng mi đánh máy đau đầu đất nước đầy hơi điện thoại đồ hộp đô la động vật Đời sống gia đình đơn giản gà rán ghen tị Gia đình giải rượu Giải trí giảm béo giấc mơ giấc ngủ giấm Giới tính gừng hẹn hò Hitler hôn ích kỷ internet ios iphone kem đánh răng kết thúc Khám phá khó tiêu khoai lang kỉ lục Kinh nghiệm Làm đẹp Làm mẹ làm tóc lãng mạn lạnh lùng Lincoln Ma Kết máu máy bơm máu máy tính mắt mặt nạ mặt trăng mặt trời mất ngủ mật ong Mẹo vặt Mẹo vặt cuộc sống Mẹo vặt gia đình mềm mờ sẹo mụn nhọt muối mưa Mỹ nách nấu bột nghèo nghệ thuật ngủ nhà khoa học nhạc Nhật Bản nhuộm tóc nụ hôn nước nước dừa nước mắt nước Mỹ phái đẹp Pháp phát xít phím nóng phụ nữ phức tạp pin quầng thâm quốc gia quỷ rán gà rau mồng tơi rau quả rắn Sao hàn Sao việt stress Sự thật sữa chua Sức khỏe Tài chính và Kinh doanh tâm lý tẩy da chết teen tem thảm họa tham lam thâm nách thế giới Thể thao và Thẩm mỹ thịt thời gian thời trang Thú cưng và Động vật Thú vị thuốc lá thực phẩm thực phẩm khô tiết kiệm pin tim tím bầm tình cảm tính năng tình phụ tử Tình yêu Titanic toán học tóc tổng thống trà xanh trách nhiệm trái đất trắng trắng da trẻ nhỏ Truyện hay Truyện ma truyện tình cảm trứng gà tuổi thọ pin tự nhiên va chạm Vào bếp vết nứt vòng một vô cảm World cup yêu thương
false
ltr
item
CÙNG TỎA SÁNG - Blog Của Phái Đẹp: Em là ai?
Em là ai?
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgrgWv1f0oPlPixzWoqUKXUZheqeUr08sUvSdNxuJGl4dyCVPybqLufvf-m2iFbe_hci5FOV8Nv-mdggwQhrm2V0HTsAJzmW3IKtgWHjVme2b8c6cFFsp5vpif0P8vx6h4NIqxBH8pNBG2N/s1600/m%C6%B0a.jpg
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgrgWv1f0oPlPixzWoqUKXUZheqeUr08sUvSdNxuJGl4dyCVPybqLufvf-m2iFbe_hci5FOV8Nv-mdggwQhrm2V0HTsAJzmW3IKtgWHjVme2b8c6cFFsp5vpif0P8vx6h4NIqxBH8pNBG2N/s72-c/m%C6%B0a.jpg
CÙNG TỎA SÁNG - Blog Của Phái Đẹp
https://cungtoasang.blogspot.com/2014/08/em-la-ai.html
https://cungtoasang.blogspot.com/
https://cungtoasang.blogspot.com/
https://cungtoasang.blogspot.com/2014/08/em-la-ai.html
true
8501780586233496165
UTF-8
Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS CONTENT IS PREMIUM Please share to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy