Ma Mì Tôm

Cuộc sống luôn có những khó khăn, khi bạn thành công liệu bạn có quên mất những tháng ngày ăn khổ sống sở với những tình cảm chân thành đã t...

Cuộc sống luôn có những khó khăn, khi bạn thành công liệu bạn có quên mất những tháng ngày ăn khổ sống sở với những tình cảm chân thành đã trao nhau và quên đi mất bản thân để lao vào những thứ hoa mĩ???.

Câu chuyện được bắt đầu từ...
- Cháu có sợ ma không? Bác bảo vệ hỏi Nhung
- Không ạ! Nhung thản nhiên đáp
- Thế thì bác sẽ bảo với quản lý nhà trường xếp cho cháu phòng đó.
- Phòng đó, phòng nào ạ, nó làm sao hả bác? Nhung tò mò hỏi
- Thì... thì phòng đó đã từng có người treo cổ tự tử.
- Không sao đâu ạ, một sinh viên kinh tế quốc dân mà phải sợ ma hả bác, cho tiền là ma đi ấy mà. Nhung vừa đáp vừa cười hồn nhiên.
- Do cháu chọn đó nhé!
- Vâng! Bác không phải lo. Nhung nói chắc nịch.
Do nhà nghèo, bố là thương binh, đỗ trường Đại học Kinh Tế Quốc Dân, không có tiền thuê phòng ở ngoài, ký túc xá thì cũng đã kín nên cô đành phải cố gắng kiếm một nơi trong ký túc xa ở tạm rồi sau đó kiếm việc làm và tính sau, cô chép miệng và nghe theo sự sắp xếp của bác bảo vệ mà không biết chuyện gì sẽ xảy đến với cô trong căn phòng đó.

Bước vào căn phòng đầy bụi và mạng nhện, tối tăm và hơi lạnh, mặc dù bên ngoài đang hơn 30 độ, nắng chang chang nhưng cái lạnh đầy ma quái bao quanh hai con người đang bước vào phòng.
- Hãy mạnh mẽ lên nhé!, Bác bảo vệ an ủi.
- Cháu vẫn mạnh mẽ mà, Nhung đáp đầy tự tin.
- Có hai cô gái và một chàng trai cũng tự tin như cháu và sự tự tin của họ chỉ tồn tại được 1 tuần thôi đó.
- Sao vậy hả bác? Có chuyện gì với căn phòng này sao?
- Thì bác đã nói rồi mà, có người chết ở đây.
- Cháu biết, nhưng sao mà người đó chết vậy ạ?
- Bác cũng không rõ lắm, thấy mấy cô cậu sinh viên nói với nhau rằng, do thất tình nên người con gái trong phòng này đã treo cổ tự sát. Người bạn cũng phòng với cô gái này do không ở được trong phòng này nên cũng đã chuyển ra ngoài. Hai cô gái khác và một chàng trai năm đầu như cháu chuyển tới thì ở được vài ngày thì họ chuyển đi vì ban đêm họ cứ bị nghẹt thở, bị tỉnh giấc bởi tiếng khóc và cái mùi mì tôm cứ phảng phất trong căn phòng hàng đêm.
- Tại sao lại có mùi mì tôm hả bác?
- Bác đoán là do cô ấy chết khi đói, lúc cô bạn thân phát hiện ra cái xác thì có vẻ như nạn nhân chưa ăn bát mì vì nhận được tin chia tay ở trong điện thoại. Nghĩ quẩn thế nào mà cô ấy lại treo cổ tự sát.
- Thế cảnh sát có điều tra người yêu của cô gái không ạ?
- Không điều tra được cháu ạ!
- Vì sao vậy ạ?
- Vì chưa ai gặp người yêu của nạn nhân cả, với lại cái đêm cô ấy tự sát thì cũng không có ai lạ mặt đi vào phòng cô ấy ngoài cô bạn thân. Người ta cũng đã gọi vào số điện thoại đó nhưng đó chỉ là sim rác. Thế là họ không điều tra thêm gì nữa và kết luận là cô bé đó tự sát vì tình.
- Vâng, thật tội cho cô ấy.
- Tháng này là tháng cô hồn đó, cháu cẩn thận.
- Thì sao hả bác?
- Học nhiều quá nên không có kinh nghiệm sống và hiểu biết rồi hả cháu, tháng này là tháng cô hồn, tháng xóa tội vong nhân, những linh hồn không tên không tuổi cùng những linh hồn khác được thả ra để lên dương gian, ma đói ma khát đầy đường đó, thế cho nên ra ngoài ít thôi mà ở trong nhà này cũng khá nguy hiểm cho cháu, nếu nặng vía thì không sao, yếu vía thì cháu nên xem chừng.
- Vâng, cảm ơn bác. Cất đồ xong cháu sẽ mua hương rồi thắp nhang cho cô ấy coi như là cho linh hồn cô ấy siêu thoát. Cháu không sợ ma lắm nhưng có lẽ đây là việc nên làm.
- Đúng rồi đó, cháu nghĩ thế là đúng. Hình như có bát hương ở gần đây mà người nhà họ để lại thì phải. À, đây rồi, tí nữa cháu thắp ở chỗ này nhé. Bác bảo vệ chỉ tay vào cái bắt hương nằm ở góc nhà.

Sau khi dọn đồ xong, Nhung chạy ra ngoài mua thẻ hương về mà vài gói mì về để ăn tạm. Cô nấu mì và cùng dùng bát mì làm đồ cúng luôn, rồi cô thắp hương và khấn.
"Em tên là Nhung, em là sinh viên mới, nhà em nghèo lắm, bố em là thương binh, mẹ em làm ruộng, hiện tại em có mỗi ký túc xá là nơi để tá túc qua ngày, em đã biết câu chuyện của chị, em biết chị vẫn còn uất ức nên linh hồn chưa siêu thoát, hôm nay em chuyển về đây, không có gì ngoài bát mì và tấm lòng chân thành mong chị nhận cho, nếu chị có điều gì oan ức muốn em chuyển lời tới người thân thì chị hãy nói với em. Đừng dọa em, em không sợ ma nhưng em cũng bị giật mình đó" ,Nhung khấn với sự ngây thơ rồi vái ba vái.
Đợi cho nhang tàn, cô vái vài cái và cầm bát mì lên ăn. Đột nhiên một cơn gió ở đâu tới làm cô thấy ớn lạnh, cơn gió thổi khá mạnh nhưng chẳng có tiếng động nào của cánh cửa va chạm vào tường, một cơn gió ma quái nào đó đã thổi vào căn phòng, nơi cô đang ngồi. Ngẩng lên và ngồi thừ một lúc, bất giác cô nhìn lại bát mì, một bàn tay đầy máu đang thò lên khỏi bát mì, tiến dần dần lên mặt cô, mùi tanh của máu đang thộc lên mũi cô, những sợi mì lan ra bát và quấn chặt lấy tay cô, chân cô bất động, tay cô đã gắn chặt với cái bát không vứt bát xuống được, mắt cô mở trừng trừng kinh hãi. Bàn tay đã bóp chặt cổ cô, cô vùng vẫy nhưng không thoát ra được. Bàn tay bóp cổ, ghì mạnh đẩy ngón tay vào cằm cô hướng lên, mắt cô ngẩng lên và một cái xác đang lơ lửng trên cái quạt trần. Hai đôi mặt chạm nhau, mắt của xác chết bắt đầu chảy nước mắt, không, đó là máu, nó đang lăn từ từ xuống mặt, căm và nhỏ một giọt lên trán cô. Xác chết cất tiếng vang như đang nói ở trong một cái hang nhưng lại có cảm giác san sát bên tai cô.
- Tôi bị chết oan.!

Khi xác chết nói thì Nhung bừng tỉnh, trán toát đầy mồ hôi. "Hóa ra là một cơn mơ", Nhung thở phào và nhớ lại tại sao mình lại nằm trên giường. Cô bắt đầu nhớ lại, khi gặp cơn gió đó, cô ăn mì xong, sắp xếp đồ và nằm thiếp đi trên giường.
"Chắc tại mình dọn nhiều và đi đường dài nên mệt", Nhung nói một mình và tự trấn tĩnh.
Nghĩ thế nào mà cô bước xuống giường tay thắp nhang và khấn "Nếu chị chết oan thì cái ác sẽ bị trừng phạt thôi, chị hãy để linh hồn mình được siêu thoát, em mệt quá rồi, hôm nay em phải đi một chặng đường khá dài, chị có thể hiểu cho em được chứ". Đột nhiên, một cơn gió mạnh làm cửa sổ bật tung, nhang đang thắp tự nhiên bốc cháy. Cảm thấy có điều gì đó không ổn, Nhung chạy nhanh xuống gặp bác bảo vệ.
- Bác ơi, bác giúp cháu với!, Nhung chạy xuống phòng bảo vệ vừa nói vừa thở
- Sao thế cháu, gặp ma à? Bác bảo vệ đáp thản nhiên.
- Vâng, chỉ có điều cháu cảm thấy cô ấy có chuyện gì uẩn khúc sau cái chết của nạn nhân. Rồi cô kể những sự việc đã gặp cho bác bảo vệ nghe.
- Vậy là cháu đã có lời hứa với người chết rồi? Không biết là họa hay là phúc đây! Bác bảo vệ thở dài.
- Là sao hả bác?
- Là cháu đã có lời hứa với người chết, cháu đã nói " có chuyện gì thì hãy kể với cháu", là lòng trắc ẩn với cái chết hay chỉ là lời cảm thông đơn thuần thì người chết sẽ nghĩ đó là một lời hứa với họ khi cháu đã ngỏ lời, nhất là người chết oan thì lời hứa đó coi như là một lời hứa giải oan cho họ. Những người trước cháu đều có giấc mơ như cháu nhưng nạn nhân không hề nói tới việc bị chết oan cả.
- Nếu bị chết oan thì tại sao cô ấy không báo cho người nhà mà báo cho cháu?
- Họ cũng đã mời thầy cúng đến chỗ này nhưng có lẽ thời này chắc không còn mấy vị cao tay nữa nên không làm được gì với nỗi oan của những hồn ma. Nhưng họ cũng chỉ làm một lần là bỏ, có lẽ là do nhà cô bé nghèo, bố mất sớm, mẹ đi làm ruộng thuê, đỗ vào đây chắc cũng là một nỗ lực cực lớn. Thật đáng tiếc!
- Vậy thì cháu phải làm gì hả bác?
- Để thoát khỏi lời hứa thì bác nghĩ thì cháu cần chuyển phòng.
- Nhưng..., Nhung ngập ngừng.
- Nếu không có tiền thì bác đành chịu thôi, cháu phải nghĩ ra cách giải quyết nếu như muốn ở lại đây.
- Vâng, Nhung đáp một cách ỉu xìu và quay trở lại phòng mình.
Đóng cừa, nằm lên giường, vắt tay lên trán một lúc thì cô nói to " Em sẽ giúp chị giải oan !!!". Cô thiếp đi trong một cơn gió nhè nhẹ thổi vào căn phòng.

- Còn mỗi một gói mì thôi à Hường?
- Um,  mỗi một thôi mày à!, Hường đáp
- Thôi cứ ăn tạm đi, sáng mai tao đi mua, giờ ngại đi mua lắm, Thu nói với giọng uể oải vì vừa đi làm về.
- May mà còn hai quả trứng, hehe. Hường hí hửng
- Cuối tháng mà ngày nào cũng ăn mì thế này chán chết. Tao chán cái cảnh ăn mì rồi.
- Ít ra cũng có tao ăn mì cùng mày, sinh viên mà, không ăn mì khi hết tiền thì ăn cám à.
- Tao phải tìm công việc mới thôi.

- Từ lúc tao có áo mới tao vẫn chưa thấy con chó nào ngẩng lên nhìn, Thu cao giọng nói.
- Con cờ hó này, mày bảo ai đấy. Đẹp! Đẹp lắm con cờ hó ạ! Mà mày kiếm đâu ra vậy? Thu đáp.
- Thì công việc mới nên phải sắm thôi.
- Công việc gì vậy, tao làm với? Hường tò mò.
- Công việc này không hợp với mày đâu, cứ làm ở quán ăn đê!. Thu lên mặt đáp.
- Việc gì mà tao không làm được? Hường hơi tức giận.
- Khi nào thích hợp thì tao sẽ nói cho mày biết. Giờ tao đi đây. Thu nói xong thì xoay người đi mất với thái độ rất phấn khích.

- Tại sao mày đi theo tao? Thu giận dữ hỏi Hường.
- Tại tao thấy mày càng ngày càng bỏ việc học rồi quần áo diện thế, tao lo mày đi làm linh tinh nên đi theo. Ai ngờ mày lại vào quán bar rồi đi với mấy ông để người ta sờ mó thế kia sao?.
- Kệ tao, tao chán cảnh sống khổ sở rồi, tao có tiền, có đồ đẹp để mặc, có trang sức để đeo, không sướng hơn sao.
- Mày thay đổi thật rồi, Thu ạ! Hường nói và bỏ đi trong nước mắt.

- Mày về rồi đấy à? Hường nằm trên giường quay mặt vào tường và nói.
- Ờ...ờ, Thu đáp với giọng say xỉn.
- Mày say đấy à? Có đói không để tao đi làm bát mì.
Thu không nói gì. Hường bước xuống giường và lấy gói mì và pha cho Thu.
- Mày về muộn nhiều lần thế thì tao sẽ bảo bác bảo vệ không cho mày vào đâu.
- Tao cần gì, tao có đi qua cổng chính đâu, tao trèo tường mà. Có một đoạn dây thép ở phía sau khu nhà vệ sinh đổ nát ở trường đó. Mày không phải lo.
- Tao nghĩ mày nên dừng lại đi Thu. Cái nghề đó không tốt cho mày đâu. Đừng lạc đường nữa. Mày không nghe tao thì tao gọi mẹ mày lên đấy.
- Mày dám sao? Thu vừa nói vừa cười điên dại.
- Mày biết tính tao mà, tao gọi luôn cho mày coi. Hường lại gần cái túi và cầm điện thoại của Thu lên và bấm số.
Bốp!!! Một cái nghe chua chát, như một cái cốc thủy tinh mang ý nghĩa tình bạn rơi xuống đất và vỡ tan. Thu tát Hường.
- Con khốn, mày là bạn tao mà mày dám làm thế sao, đồ mách lẻo, Thu quát.
- Tao là bạn thì tao mới làm vậy.
Cơn gió cuối thu đang rít bên ngoài, tiếng cãi vã đã được hòa lẫn với tiếng gió đang thổi như cuồng phòng bên ngoài căn phòng.
- Mày làm thế thì đừng làm bạn tao nữa, Thu gào lên.
Hường đí đến giật lấy điện thoại của Thu.
- Tao thà không làm bạn mày còn hơn nhìn thấy mày cứ đi trên con đường tội lội mà như không nhìn thấy gì.
Hường tiếp tục bấm số.  Thu lao vào và bóp cổ Hường.
" Tôi bị chết oan!!!"
Tiếng nói làm Nhung bừng tỉnh, trời đã sáng, ánh sáng len lỏi qua cửa sổ, cô thất thần nhìn vô hồn lên trần nhà nơi có cái quạt trần mà cái xác chết trong căn phòng này đã được treo ở đó.
Cốc cốc.
Tiếng gõ cửa làm cô bật dậy, ra mở cửa thì nhìn thấy bác bảo vệ nở nụ cười hiền lành.
- Ngủ được chứ cháu?
- Cũng được bác ạ! Bác có biết cô bạn thân của cô ấy giờ ở đâu không bác?
- Bác không biết? Sao cháu hỏi thế?
- Không có gì ạ.

Lang thang trên con đường một mình, Nhung cứ thế tản bộ trong sự thẫn thờ, giấc mơ cứ ám ảnh cô. Cô phải làm gì thì mới có thể giải oan cho nạn nhân đây, cô cười nhạt vì mình trở thành một vị pháp sư bất đắc dĩ. "Mình đi đâu để tìm cô ta đây", Nhung lẩm bẩm. Đã gần 10h, cái tháng cô hồn này đúng là không làm ăn được gì mấy nên họ đều đóng cửa sớm. Bước trên con đường không được sáng cho lắm, Nhung nhìn thấy một bóng hình đang siêu vẹo bước tới, tiếng giày cao gót đang từng bước gây tiếng động đơn điệu trên đường. Cái bóng tiến lại gần hơn. Là mày sao hả Hường, mày tìm được tao để trả thù rồi à, Hường nhìn cô gái đang say khướt, chân tay khùa khoạng trong sương đêm.
- Xin lỗi, cô là ai?
- Giờ mày còn hỏi tao là ai à? Mày quên tao rồi sao Hường.
- Cô là Thu sao?
- Mày tính tao trả nợ hả, mày giết tao đi. Đằng nào tao cũng sắp chết rồi.
- Tại sao cô lại sắp chết?
- Tao bị si đa!
Nhung lùi lại vài bước.
- Mày giết tao đi! Thu hét lên, vật vờ như thây ma.
- Cô nhầm người rồi. Tôi là người khác, không phải Hường. Thu vừa nói vừa lắc người Thu.
Thu dụi mắt, cô giật mình và cũng coi như tỉnh rượu luôn. Cô ta lúng túng chào Nhung và bước đi lẹ trong đêm. Nhung đuổi theo, chộp lấy tay Thu và nói
- Cô đã giết Hường sao?
- Xin lỗi cô nhầm người rồi, tôi không giết người. Thu hoảng loạn gạt bỏ tay Nhung ra và chạy đi.
Thu bỏ chạy như ma đuổi, rẽ vào một góc phố, thấy Nhung không đuổi theo thì Thu đi chậm lại và rẽ vào nhà. Nhung đứng ở góc phố nhìn Thu mở cửa. Cô định hỏi cho ra nhẽ, nhưng nghĩ trong tình trạng say và chẳng có bằng chứng gì có hỏi cũng vô ích với lại cô phải về cho kịp giờ ký túc xá đóng cửa.

Tối hôm sau, cốc cốc cốc
- Ai vậy? Tiếng trả lời uể oải sau đêm thác loạn của Thu.
Không có tiếng trả lời bên ngoài, nhìn đồng hồ đã xế chiều, Thu đứng dậy mệt mỏi bước xuống giường và ra mở cửa. Trước cửa không có ai, đang toan đóng cửa thì cô ngửi thấy một mùi quen quen, mùi mì tôm, cô nhìn xuống chân mình, cô không nghĩ gì mà mang nó vào nhà. Bỏ cái đĩa ra, choang, cô đánh rơi cái bát xuống dưới đất, máu từ trong bát mì tôm tràn ra, lan khắp phòng, những sợi mì bắt đầu quần lấy thân thể rồi đến cổ, thắt chặt cổ khiến cô nghẹt thở.
- Này, dậy đi, cô làm sao vậy?
Tiếng gọi làm Thu tỉnh cơn mê sảng, hóa ra đó là một cơn mơ. Mở mắt thấy Nhung, Thu hỏi
- Cô là ai?
- Tôi là Nhung!
- Tôi có quen cô không?
- Không, đây là lần thứ hai chúng ta gặp nhau!
- Chúng ta đã gặp nhau rồi sao?, Thu thắc mắc. Là cô, mong cô về cho, Thu đột nhiên nổi cáu.
- Cô nhớ ra rồi sao? Cô là bạn Hường phải không?
- Xin lỗi, cô nhầm người rồi?
- Tại sao khi nhìn thấy bát mì tôm và hai quả trứng lòng đào cô lại ngất? Cô không làm điều gì xấu thì việc gì phải sợ?
- Tôi bị si đa đó, cô có muốn tôi cho cô chết cùng tôi không? Thu đe dọa
Nhung đứng dậy vì cũng khá sợ với những kẻ bất cần đời. Thu nhìn Nhung một lúc, cái nhìn không có sự tức giận, mà có sự ăn năn, rồi cô cười nhạt và nói
- Mày thật giống nó, cố chấp. Giá như tao nghe mày, tao không thể vào tù lúc này được, tao phải cho cái lũ đàn ông khốn nạn ngoài kia đã khiến tao bị sida phải chết. Tao không thể vào tù được, tao chưa chết được. Tao không muốn vào. Thu hét vào mặt Nhung.
- Nếu như cô nghe cô ấy từ đầu thì đã không ra thế này. Nếu cô không nghe thì tôi sẽ đành phải báo công an.
Nhung toan bước quay đi thì, bốp, Thu đã cầm cái bát mì tôm đập vào đầu Nhung, cô ta nói một mình
- Tao không muốn giết mày thêm lần nữa đâu, Hường ạ!
Thu trói tay chân của Nhung lại và bịt mồm rồi trang điểm và bắt đầu tiến hành kế hoạch trả thù đời.

Nhung tỉnh dậy với cơn đau đầu như búa bổ. Cô ngồi trong căn phòng tối, le lói ánh trăng rằm bên ngoài cửa sổ hắt vào,
- Thật ngu ngốc, giúp người không giúp đi giúp ma lại sắp thành ma rồi còn đâu.
Nhung giãy giụa trong vô vọng và lịm đi vì mệt và thiếu nước.
Cạch, cạch, Thu mở cửa cô ngạc nhiên vì cửa không khóa, bật đèn và bước vào. Đánh rơi chìa khóa khi không nhìn thấy Nhung đâu chỉ thấy sợi dây đã được tháo và vứt bỏ trên nhà cùng mảnh thủy bát vỡ. Cô ta chạy ra ngoài tìm nhưng con đường chỉ có ánh đèn, vài cơn gió chốc chốc lại thổi qua, ánh trăng sáng của đêm rằm soi tỏ con đường trống trải. Bất chợt, một cánh tay từ đằng sau bóp chặt cổ và cô đã bị đánh ngất vào gáy. Tỉnh dậy với những hình ảnh mờ nhạt xuất hiện trước mắt, khung cảnh khá quen thuộc, cô ta định mở mồm kêu cứu nhưng mồm đã bị bịt kín bởi một cái giẻ, một giọng nói cất lên,
- Có phải vào cái đêm hôm đó cô đã tẩu thoát bằng cái đường ở sau trường này sau khi đã giết bạn cô?
Thu lùi lại, kêu ư ử vì miệng bịt giẻ, đầu lắc lắc. Có lẽ tôi không cứu được cô đâu, hãy ở trong phòng trọ một đêm nhé. Nhung lôi Thu vào trong phòng, không bật điện và để Thu ở đó và bước ra ngoài.

Không gian lạnh ngắt, lúc bụng cô cồn cào thì cũng là lúc cô ngửi thấy mùi mì tôm. Bát mì trước mặt, đang tỏa khói trước mặt, cô ta khóc và bắt đầu rên, không ai nghe thấy cô cả. Cái đĩa nhựa ở cái bát từ từ trôi dần, trôi dần xuống đất, những sợi mì đang tỏa hương kia đã biến thành màu đỏ, ánh trăng đã soi tỏ, cô ta kinh hãi núp vào góc tường, những sợi mì vẫn cứ từ từ đi tới, lặng lẽ, đi đến đâu thì máu lan ra đến đó, tiến đến gần chân Thu, cô ta cảm thấy lạnh toát, rồi toàn thân cứng đơ, mặc kệ cảm xúc đáng sợ thế nào, những sợi mì cứ lên đến đầu gồi, đùi, eo, rồi dần dần lên mặt, lên tóc thì không còn là sợi mì nữa mà là một bàn tay đầy máu vuốt nhẹ mái tóc và bốp, một cái tát vào mặt cô khiến cô ngất đi.

- Mày ăn đi! Thu nhường thu nửa quả trứng.
- Thôi, mày ăn đi, tao no rồi.
- Mày làm nhiều hơn tao, mày ăn đi.
- Nhiều ít gì chứ, mày ăn đi. Hai bàn tay cứ đưa đẩy rồi nửa miếng trứng bị rơi xuống đất.
- Trời ơi, con hâm. Thu quát.
- Tao biết mày thích ăn trứng lòng đào nên cho mày ăn mà mày làm ăn thế à.
Rồi hai người nhìn nhau và cười
- Nấu thêm gói mì và hai quả trứng đí.
Tiếng cười, rồi những đoạn mì tôm được gắp cho nhau thật tình cảm, tiếng nói chuyện hỉ hả hồn nhiên của hai cô gái
- Dậy đi, dậy đi. Tiếng gọi của Nhung là Thu tỉnh dậy
Hai mắt thâm quầng lại vì mệt mỏi và thần kinh bị ức chế.
- Cô có đi thú tội không? Nhung hỏi
- Có. Câu trả lời làm Nhung ngạc nhiên. Nhưng tôi cần gửi số tiền ở nhà về cho mẹ.
- Tôi sẽ đi cùng cô. Nhung cười hiền dịu.
Sau khi chuyển tiền về cho mẹ, Thu cùng Nhung tới đồn công an để thú nhận tội lỗi của mình. Cô được cho vào trại tạm giam. Vào đêm đó, ngồi trong phòng giam, ánh trăng không rõ như hai hôm trước vì đã qua rằm, Thu thẫn thờ nhìn ra ngoài và nhớ lại những kỉ niệm của cô và Hường, cô khóc.
- Nè, mì này, cô ăn tạm đi. Anh coi trại đưa cho cô bát mì hộp.
- Cảm ơn anh, Thu đáp.
Mở bát mì ra, nước mắt cô lăn xuống bát mì đang nghi ngút trước mặt cô, cô ngẩng lên, trước cửa phòng giam là Hường, Thu lắc đầu và không tin vào mắt mình.
- Hường đấy à? Thu run run hỏi
- Um, tớ đây! Hường đáp.
- Cậu chết rồi mà!
- Tớ không chết, tớ vẫn ở trong tim cậu đấy thôi.
- Đi với tớ đi.
- Đi đâu?
- Đến một nơi chí có tớ và cậu thôi, và chúng ta lại ăn mì tôm và trứng lòng đào, Hường nói với khuôn mặt thích thú.
- Nhưng,...
- Tớ không ghét cậu đâu, chúng ta là bạn mà.
- Tớ xin lỗi, Thu òa khóc, nước mắt cứ lã chã rơi xuống bát mì.
- Thôi, đừng khóc nữa, cậu biết lỗi rồi mà, tớ hiểu, vừa nói, cái bóng len qua cửa phòng giam và ôm chầm lấy Thu.
- Um, tớ sẽ đi cùng cậu.
Ánh trăng không tỏ nhưng đủ soi rõ hai người con gái đang ôm nhau, những cơn gió lạnh thổi vào, da lạnh nhưng tim họ không lạnh vì trái tim họ đã được lấp đầy bởi thứ được gọi là tình cảm bạn bè. Thu cảm thấy lịm dần, máu đang chảy dần từ tay cô, cô nở một nụ cười đầy mãn nguyện và lịm dần, lịm dần bên tay người bạn của mình và bát mì tôm chưa kịp ăn. Và cô cũng chẳng cần ăn vì sau đó họ sẽ được gặp nhau và tha hồ ăn mì tôm như lời Hường đã nói.

- Cháu biết tin gì chưa? Bác bảo vệ hỏi Nhung
- Tin gì hả bác?
- Cô bạn thân của cô gái treo cổ trong phòng cháu đã tự sát tối qua.
- Tự sát bằng cái gì hả bác?
- Bằng một cái cặp tóc, cô ta chọc vào tay. Thế hôm qua cháu ngủ được chứ?
- Được, bác ạ. Thật đáng buồn cho cô ấy. Nhung cười thoái mái rồi lại chợt tắt nụ cười vì nghĩ đến cái chết của Thu.
- Không còn bị bóng đè nữa à?
- Vâng, hôm qua cháu khấn rằng bạn cô ấy đã thú tội và thế là cháu không còn mơ nữa.
Nhung trở về phòng, cô chuẩn bị sách vở để chiều đi học. Trở về phòng, mệt vì chưa quen hoàn cảnh trên đây nên Nhung nằm vật xuống giường, nhìn ra ngoài, ánh trăng và cơn gió đang thổi ngoài kia lại làm cô cảm thấy buồn, buồn nhiều thứ, buồn cho hoàn cảnh gia đình, buồn vì phải gặp một câu chuyện buồn khi mới lên. Cô thở dài và nói một mình.
- Buồn làm gì nhiều chứ, làm gói mì với hai quả trứng ăn thôi!!!
Nhân Mã

COMMENTS

Tên

Ai Cập Android Anh xtanh ăn dặm ăn mặn ấm áp Bạch Tuyết Bài học cuộc sống bàn phím bắt đầu bia bình thường bom nguyên tử bóng đá bộ ngực buồn cà chua Canada cánh hồng căng thẳng cây cối cây Giáng Sinh cây thầu dầu chanh cháo dinh dưỡng cháy nắng Chăm sóc cơ thể chấp nhận sự thật chè tươi chế nhạo chiến tranh chiến tranh thế giới con người cổ cô đơn cơ thể Cuộc sống dạ dày da trắng dầu dừa dưỡng mi đánh máy đau đầu đất nước đầy hơi điện thoại đồ hộp đô la động vật Đời sống gia đình đơn giản gà rán ghen tị Gia đình giải rượu Giải trí giảm béo giấc mơ giấc ngủ giấm Giới tính gừng hẹn hò Hitler hôn ích kỷ internet ios iphone kem đánh răng kết thúc Khám phá khó tiêu khoai lang kỉ lục Kinh nghiệm Làm đẹp Làm mẹ làm tóc lãng mạn lạnh lùng Lincoln Ma Kết máu máy bơm máu máy tính mắt mặt nạ mặt trăng mặt trời mất ngủ mật ong Mẹo vặt Mẹo vặt cuộc sống Mẹo vặt gia đình mềm mờ sẹo mụn nhọt muối mưa Mỹ nách nấu bột nghèo nghệ thuật ngủ nhà khoa học nhạc Nhật Bản nhuộm tóc nụ hôn nước nước dừa nước mắt nước Mỹ phái đẹp Pháp phát xít phím nóng phụ nữ phức tạp pin quầng thâm quốc gia quỷ rán gà rau mồng tơi rau quả rắn Sao hàn Sao việt stress Sự thật sữa chua Sức khỏe Tài chính và Kinh doanh tâm lý tẩy da chết teen tem thảm họa tham lam thâm nách thế giới Thể thao và Thẩm mỹ thịt thời gian thời trang Thú cưng và Động vật Thú vị thuốc lá thực phẩm thực phẩm khô tiết kiệm pin tim tím bầm tình cảm tính năng tình phụ tử Tình yêu Titanic toán học tóc tổng thống trà xanh trách nhiệm trái đất trắng trắng da trẻ nhỏ Truyện hay Truyện ma truyện tình cảm trứng gà tuổi thọ pin tự nhiên va chạm Vào bếp vết nứt vòng một vô cảm World cup yêu thương
false
ltr
item
CÙNG TỎA SÁNG - Blog Của Phái Đẹp: Ma Mì Tôm
Ma Mì Tôm
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiIfUTwqWjPr_2iyV5My3M98w7b_pmscPZ96zKMxetRSIi1tWBz8ZTQ0PgRbmrU1GrI6xml6KxftWXjQYTnvBttoNe7fZyFHqzBZWH8PLi63hFYaEG3RxAlA95ZjRnK2UbDUjIoMS1bdFY/s1600/mitom.jpg
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiIfUTwqWjPr_2iyV5My3M98w7b_pmscPZ96zKMxetRSIi1tWBz8ZTQ0PgRbmrU1GrI6xml6KxftWXjQYTnvBttoNe7fZyFHqzBZWH8PLi63hFYaEG3RxAlA95ZjRnK2UbDUjIoMS1bdFY/s72-c/mitom.jpg
CÙNG TỎA SÁNG - Blog Của Phái Đẹp
https://cungtoasang.blogspot.com/2014/08/ma-mi-tom.html
https://cungtoasang.blogspot.com/
https://cungtoasang.blogspot.com/
https://cungtoasang.blogspot.com/2014/08/ma-mi-tom.html
true
8501780586233496165
UTF-8
Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS CONTENT IS PREMIUM Please share to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy