Sống trong một căn biệt thự cũng khá là rộng, đồ ăn thức uống đầy đủ, hắt xì một cái là có người mang khăn tới. Nhưng Bạch Tuyết cũng không ...
Sống trong một căn biệt thự cũng khá là rộng, đồ ăn thức uống đầy đủ, hắt xì một cái là có người mang khăn tới. Nhưng Bạch Tuyết cũng không vui cho lắm kể từ khi mẹ ghẻ của cô về, một bà phù thủy mà không ai biết ngoài gương thần. Bạch tuyết - một cô gái xinh đẹp, da trắng như thạch, tóc dài và đen như đỗ đen, người thì thanh thanh, mũi dài và trắng như sợi dừa nạo, trông cô không khác gì cái cốc chè đỗ đen. Tuy không có bố làm quan nhưng vì làm vua cho nên cuộc sống cũng khá là “ổn”. Vì mụ hoàng hậu cũng khá là xinh đẹp nên cha cô đã cưới bà ta về để làm hoàng hậu cho đẹp đội hình hoàng gia. Càng lớn cô càng xinh, điều đó khiến mụ hoàng hậu ngày càng ghen tị với sắc đẹp đó của cô.
Ngày còn mới về nhà chồng, mụ hoàng hậu hỏi gương thần – nó được coi là google của thời xưa, vì dường như nó biết hết tất cả, chỉ có điều mụ hoàng hậu không biết cách sử dụng nên toàn hỏi về nhan sắc của mụ ta
- Gương kìa ngự ở trên tường
Nước ta ai đẹp được dường như ta
Gương trả lời: Thưa bà, hiện tại là bà đẹp nhất cái vương quốc này ạ, không có ai đẹp nhất đâu.
- Thật vậy sao?
- Thật, thưa bà
Vài năm sau, khi Bạch tuyết lớn lên thì vẻ đẹp của hoàng hậu không còn được coi là thông tin chính xác nữa mà được thay bởi thông tin mới là hot girl Bạch Tuyết đã muôn phần xinh hơn sau khi thi đỗ ngành ăn, ngủ, nghỉ. Vì cô quá xinh nên mụ hoàng hậu đã nhân một ngày Bạch Tuyết ra ngoài rừng dạo chơi, bà ta đã cử một người thợ săn đi giết Bạch Tuyết. Khi vào rừng sâu, tên thợ săn đang định ra tay thì khi nhìn thấy vẻ đẹp của Bạch Tuyết nên đã ngừng ngay tay lại, vì quá mê gái nên tên thợ săn đã ngừng tay trước sắc nước hương trời của Bạch Tuyết (Bạch Tuyết may vãi). Bạch Tuyết chớp đôi mắt bồ câu của nàng lại càng thêm khiến tên thợ săn từ bỏ ngay ý định giết nàng. Cô nói:
- Tại sao anh lại muốn giết tôi?
- Vì đó là mệnh lệnh của hoàng hậu! Tôi xin lỗi. Thợ săn trả lời
- Con cờ hó này. Tôi biết ngay ý định của bà ta định giết tôi mà sau cái vụ đoạt giải sắc đẹp có triển vọng của bà ta.
- ?f!$#@%$^@%^@#^%!&!%^$#. Thợ săn
- Xin hãy tha cho tôi được không? Bạch Tuyết năn nỉ, mắt chớp chớp, mồm đớp đớp, khi chuẩn bị lệ rơi thì thợ săn đã không còn giữ được con dao trên tay mình nữa mà đã làm rơi xuống chân, máu chảy đầm đìa dưới chân.
Ngày còn mới về nhà chồng, mụ hoàng hậu hỏi gương thần – nó được coi là google của thời xưa, vì dường như nó biết hết tất cả, chỉ có điều mụ hoàng hậu không biết cách sử dụng nên toàn hỏi về nhan sắc của mụ ta
- Gương kìa ngự ở trên tường
Nước ta ai đẹp được dường như ta
Gương trả lời: Thưa bà, hiện tại là bà đẹp nhất cái vương quốc này ạ, không có ai đẹp nhất đâu.
- Thật vậy sao?
- Thật, thưa bà
Vài năm sau, khi Bạch tuyết lớn lên thì vẻ đẹp của hoàng hậu không còn được coi là thông tin chính xác nữa mà được thay bởi thông tin mới là hot girl Bạch Tuyết đã muôn phần xinh hơn sau khi thi đỗ ngành ăn, ngủ, nghỉ. Vì cô quá xinh nên mụ hoàng hậu đã nhân một ngày Bạch Tuyết ra ngoài rừng dạo chơi, bà ta đã cử một người thợ săn đi giết Bạch Tuyết. Khi vào rừng sâu, tên thợ săn đang định ra tay thì khi nhìn thấy vẻ đẹp của Bạch Tuyết nên đã ngừng ngay tay lại, vì quá mê gái nên tên thợ săn đã ngừng tay trước sắc nước hương trời của Bạch Tuyết (Bạch Tuyết may vãi). Bạch Tuyết chớp đôi mắt bồ câu của nàng lại càng thêm khiến tên thợ săn từ bỏ ngay ý định giết nàng. Cô nói:
- Tại sao anh lại muốn giết tôi?
- Vì đó là mệnh lệnh của hoàng hậu! Tôi xin lỗi. Thợ săn trả lời
- Con cờ hó này. Tôi biết ngay ý định của bà ta định giết tôi mà sau cái vụ đoạt giải sắc đẹp có triển vọng của bà ta.
- ?f!$#@%$^@%^@#^%!&!%^$#. Thợ săn
- Xin hãy tha cho tôi được không? Bạch Tuyết năn nỉ, mắt chớp chớp, mồm đớp đớp, khi chuẩn bị lệ rơi thì thợ săn đã không còn giữ được con dao trên tay mình nữa mà đã làm rơi xuống chân, máu chảy đầm đìa dưới chân.
- Kìa, anh có sao không anh thợ săn?
- Tôi... tôi không sao? Anh thợ săn lắp bắp đáp.
- Anh tha cho tôi chứ?
- Tất nhiên rồi, xinh mà ngu vậy? Không thấy tao bị rơi dao vào chân à? Đi không nổi nói gì đến giết? Thợ săn quát.
- Xin đừng xát muối vào trái tim em! Bạch Tuyết lại sắp khóc
- Nàng hãy chốn vào khu rừng sâu kia thì may ra có cơ hội sống sót. Hãy đi đi và sống cuộc đời tự do như những chú chim bay nhảy trong rừng. Minhg giữ liên lạc em nhé. Đây là danh thiếp của anh!!!. Thợ săn vừa nói tay vừa run run đưa danh thiếp cho Bạch Tuyết. Rồi thợ săn ngất lịm đi vì mất quá nhiều máu.
Nghe thợ săn nói xong, Bạch Tuyết vén váy chạy ngay vào trong rừng, chạy được một lúc thì cô bị vướng bởi màng nhện to đùng, hóa ra là của người nhện và MJ đang xếp hình ở bên trên. Cô quát lớn
- Anh chị chẳng có tí ý thức nào cả? Sao lại làm cái chuyện đó ở ngoài thế này!
- Vì có ý thức nên mới vào rừng sâu thế này chứ em. Mà mày có muốn tao treo mày lên không? Đồ hóng hớt. Người nhện quát.
- Dạ không, Bạch Tuyết té ngay lập tức sau lời đe dọa của Người Nhện.
Chạy được một lúc thì cô lại gặp Sói, Bạch Tuyết hỏi
- Ơ, mày nhìn quen quen.
- Tao cũng nhìn mày quen lắm, Sói đáp
- À, mày ở Truyện "Cô bé có chiếc quần sịp màu đỏ" Ý lộn, "Cô bé quàng khăn đỏ". Tìm nhà bà con bé đó hả. Đi hướng Tây, hướng 10 giờ, ở đó có mỗi một cái nhà thôi. Đéo hiểu sao mà bà ấy lại rúc vào đây ở mà không ở cùng con cháu cho gần. Bạch Tuyết nói xong liền chạy ngay.
- Con này khôn đấy, chỉ nhà cho mình để đỡ bị ăn thịt. Đốm lưỡi đấy.
Vì marathon quá mệt, với lại trời cũng đã xế chiều nên Bạch Tuyết quyết định đi bộ thể dục và tìm một cái nhà trọ ngàn sao nào đó ở tạm. Cô nhớ rằng mình đã để mọi thiết bị thu phát tín hiệu có sóng ở nhà, giờ cô phải làm sao. Ting ting, cô đã nảy ra một ý tưởng, cô có khả năng đặc biệt là có tiếng hát như chim và có thể nói ngôn ngữ của chim. Cô cất tiếng hát,
- Mì í i i i bò, Mì í i i gà, Mì í i i bò xào gà. Chẳng mấy chốc, nghe tiếng dụ dỗ. Một đàn chim đủ thể loại bay tới. Chúng ríu ra ríu rít khiến Bạch Tuyết bịt tai lại. Cô lại hét lớn
- Chúng mày có muốn vào nồi thì bảo tao, không thì câm mồm lại!!!
Tức thì, cả lũ im phăng phắc, có tiếng xì xào
- Xinh mà bà chằn ghê ha!!! Cứng đây!
- Con gái mà chẳng dịu dàng gì cả.
- Là con gái thật tuyệt.
- Này mấy cô mấy cậu cho đằng này hỏi ở gần đây có nhà trọ nào đẹp đẹp, có spa với suối nước nóng không?, Bạch Tuyết cười khì hỏi.
- Có tiền không thím? Không có tiền thì đừng có mơ có nơi ở. Đừng nghĩ xinh là có thể ở không mất tiền.
- Mình không có tiền mặt nhưng mình có cái vương miện này cũng đắt lắm.
- Có tiền à? Chim hỏi lần nữa.
- Có. Bạch Tuyết chắc nịch đáp
- Có thì cũng không dùng được ở đây đâu. Vì trong rừng sâu này thì làm gì có nhà trọ với khách sạn, chỗ này chưa quy hoạch với chưa có ai đầu tư nên không có đâu cưng ạ.
- Đẹt, what the hell, chúng mày troll tao à?
- hell là địa ngục đó cu, um đấy, ai bảo mày troll chúng tao trước. Hát linh tinh làm bọn tao tưởng có cái ăn bay tới. Hóa ra là chém gió.
- Chúng mày muốn vào nồi không?
- Thế mày muốn chúng tao gõ lõm đầu không?
- Thôi em xin các anh các chị nói cho em một nơi em dung thân, nhà em nghèo lắm, có được ăn cơm đâu, ngày nào cũng ăn bánh mì với trứng ốp la, nước lọc còn không có mà uống, toàn uống sữa. Có được đi xe đạp tới trường đâu vì bố em toàn thuê gia sư. Đến ngủ còn không được ngủ trên chiếu mà toàn phải ngủ trên đệm. Em thành ra cơ sự thế này cũng do bà mẹ ghẻ ghen tài ghen sắc. Mong anh chị giúp cho.
- Nghe cũng lọt tai đấy nhưng mà ghen sắc thì có thể chứ tài cán gì thím.
- Vâng, em ngu dại mong các vị huynh đệ cứu giúp.
- Thôi được rồi, ở gần góc rẽ tử thần kia có một ngôi nhà của 7 thằng FA lâu năm và thiếu vitamin D đang ở, nếu may mắn, cô em có thể...
- Chú chim đừng nói thế, em không thể bán rẻ trinh tiết của em để có chỗ ở được.
- Lanh chanh tao lại thái lát mày ra giống quả chanh bây giờ.
- Nếu may mắn thì cô em có thể đột nhập nhà và khóa cửa trong lại thế là được ở trong đó mà 7 thằng kia ở ngoài. NGu vãi. Nói xong chim bay mất!!!
Lang thang theo sự chỉ dẫn của mấy con lông vũ, Bạch Tuyết đã nhìn thấy một ngôi nhà nhỏ xinh, xung quanh là cỏ dại mọc xanh rờn, trông không khác cái mộ lâu ngày chưa dọn, cô rón rén bước vào. Cô ngạc nhiên, cửa không khóa, cô bước vào
- Hắt xì, ủa sao không ai bước tới vậy? Cô quên mất rằng giờ cô đã không còn trong cung điện nữa, cô hắt xì vì trong nhà bừa bộn và khá lắm bụi. Vì quá mệt nên cô lăn ra 7 cái giường và đánh một giấc liền sau cái ngáp dài như thế kỉ vừa trôi qua.
Nhắm mắt được một lúc, cô nghe thấy những tiếng xì xào quanh tai, mở mắt ra, lờ mờ cô thấy 7 tên lùn đang đứng trước mặt. Cô hét lên
- Chúng bay đâu? Ra bắt mấy tên lùn này nhốt lại cho ta. Tại sao lại để chúng soi hàng ta từ nãy tới giờ vậy?
Tiếng xì xào càng to hơn và tiếng động đã khiến cô trở về thực tại.
- Xin lỗi mấy anh, em quên mất. Nhà các anh ạ, cô vừa nói vừa dần dần trượt dần xuống đất và cười hì hì.
- Đúng rồi thím. Sao thím lại ở đây vậy?
Bạch Tuyết bắt đầu kể sự tình và rồi 7 chú lùn lắng nghe trong sự phẫn uất và nhớ lại quá khứ của mình, những chàng trai tốt bụng nhưng vì hình dạng bên ngoài của họ tương đồng với những suy nghĩ của người khác nên họ bị đẩy lùi ra khỏi xã hội và phải sống chui lủi trong khu rừng này. Họ không bị ghen với vẻ đẹp bên ngoài mà là bị hắt hủi bởi chúng. Họ và Bạch Tuyết cũng vì cái sắc mà phải trốn vào đây. Họ quyết định giúp cô trừng trị mụ dì ghẻ kia.
- Cô hãy ở đây một thời gian cho đến khi chúng tôi tìm ra cách giải quyết, chú lùn tên "Tức giận" nói. Bạch Tuyết gật đầu cái rụp.
Cũng lúc đó. Tại cung điện hoàng gia
- Thưa hoàng hậu, tôi đã mang tim của công chúa về đây rồi ạ?
- Hãy mang xuống nhà bếp để làm chúng hầm cho ta ăn.
Người thợ săn liền đi ngay xuống nhà bếp và chuồn luôn ngay sau đó.
Hoàng hậu quay ngay ra gương thần và hỏi
- Gương kia ngự ở trên tường- Nước ta ai đẹp được giường như ta
- Xin lỗi bạn chưa đăng nhập, xin vui lòng kiểm tra lại? Bạn có thể chưa đăng kí hoặc quên mật khẩu. Gương thần đáp.
- Mày đùa tao đấy à?
- Đang nhận dạng giọng nói. Loading. Please wait...
Chúc bạn có những giây phút vui vẻ. Đây là dịch vụ hoàn toàn miễn phí.
- Mày bị điên đấy à, gương thần?
- Không, thưa bà. Là do tôi cần bảo mật hơn trong vấn đề sử dụng thông tin. Tôi đang phát triển một mạng lưới tìm kiếm lớn hơn cả google.
- Thôi, trả lời câu hỏi của ta đi.
- Đang tìm kiếm. Hiện tại thì người giữ vị trí về sắc đẹp vẫn là Bạch Tuyết thưa bà. 90 số dân trên toàn quốc đều like cho cô ấy.
- Chắc họ chưa biết cô ta đã bị chết. Hãy phát tán tin này ngay.
- Nhưng, hiện tại theo gps nhận dạng thì Bạch Tuyết vẫn còn sống thưa bà.
- Sao lại có thể thế được?
- Xin lỗi, không có kết quả nào cho câu " Sao lại có thể thế được "
- Bay đâu,
- Bà muốn bay đi đâu ạ?
- Tao không bao mày, tao bảo đứa khác
- Thôi, hãy xác định vị trí của Bạch Tuyết, ta sẽ tự tay xử lý vụ này.
Nói xong, Mụ hoàng hậu liền vào mật thất và lấy một quả táo tẩm thuốc độc Trung Quốc và để vào giỏ. Sau khi lấy được địa chị nơi Bạch Tuyết cư ngụ, mụ liền lên đường ngay và biến thành trở về cái tuổi mà bà đang sở hữu.
Đến nơi, thấy Bạch Tuyết đang lấy con iphone tàu tự sướng lấp ló ở cửa sổ. Thế là bà vào mời chào ngay lập tức.
- Táo đê! Bán lẻ rẻ như bán buôn, không mua là buồn.
Bạch Tuyết thấy da dẻ mình nhợt nhạt vì thiếu colagen nên liền gọi bà già bán táo vào mà hỏi
- Bao nhiêu một quả vậy bà?
- 50 nghìn, mua một tặng một tính tiền cả hai.
- Bà chém tôi vừa thôi, bán đắt thế thì tôi ra ngoài hái trái cây cho nhanh, Bạch Tuyết ép giá.
- Nếu cô thích thì tự đi mà hái
- Thôi được, cho cháu một quả nhưng cháu không có tiền mặt, cháu có thể bắn tiền cho bà được chứ.
- Được, 100k.
- Sao bảo 50k?
- Thì khuyến mại một, tính tiền cả hai còn gì?
- Thế thì cháu trả quà khuyến mại lấy một quả thôi.
- Nè, cháu, bà già cười nham hiểm.
- Có gì mà bà cười thế.
- Không có gì, cháu ăn đi
Bạch Tuyết cắn một miếng, mụ hoàng hậu sướng quá reo lên
- Chết cmm đi. Xinh nhưng não ngắn, bị mua đắt lại còn ăn táo Trung Quốc.
- Bà nói cái éo gì vậy?
- À không. Vẫn chưa ngủm sao. Mụ hoàng hậu lẩm bẩm.
Vừa dứt lời thì Bạch Tuyết ngã vật ra, giãy đành đạch như con cá, sùi bọt mép như chó dại. Nhìn thấy thế, chắc mẩm Bạch Tuyết sẽ chết nên mụ ta bỏ đi.
Về nhà thấy Bạch Tuyết nằm co ro như con tôm luộc trên sàn, bảy chú lùn chạy tới. Mấy chú lùn rớt nước mắt và liền đem nàng ra ngoài chuẩn bị hỏa táng. Thì đột nhiên, ở đâu ra hoàng tử chạy đến và nói lớn.
- Hãy để ta cứu nàng bằng nụ hôn đích thực của tình yêu.
Vừa hôn xong thì hoàng tử cũng lăn đùng ra sùi bọt mép rồi giãy giãy vài cái và im như con chim rán.
- Tại sao lại thêm một cái xác nữa vậy? Ở đâu ra mà thi nhau chết, khổ thân.
- Đem cô ấy đi rửa ruột thôi, chàng thợ săn bước tới. Hãy để tôi cứu cô ấy!
Vừa dứt lời thì chàng thợ săn đã đem Bạch Tuyết và chàng trai kì lạ kia đi rửa ruột. Cứu được hai người nhưng Bạch Tuyết thì hôn mê. Chàng hoàng tử vừa tỉnh dậy thì nhìn thấy bảy chú lùn trước mặt.
- Tại sao ta lại ở đây, các người là ai?
- Tại ngươi ảo tưởng sức mạnh, đâu phải lúc nào cũng dùng nụ hôn đích thực của tình yêu để cứu đâu, đây đâu phải lời nguyền mà cứu bằng thứ đó. Cái này là trúng độc, phải rửa ruột, cái này mới chúng ta không biết, đang định thiêu.
- Vậy ai đã cứu cô ấy?
- Tất nhiên là bác sĩ rồi, hỏi ngu!
- Ý anh ta là ai là người biết được phương pháp đó
- à, đó là một anh chàng thợ săn ở đâu đó
Sau khi xuất viện, Bạch Tuyết đã mạnh dạn kiện hoàng hậu vì tội mưu hại người có nhan sắc, hành vi ám sát người trong hoàng gia và chính gương thần đã xử mụ ta và chàng thợ săn làm nhân chứng và rồi sau đó, người Bạch Tuyết chọn làm chồng không phải là vị hoàng tử hào hoa kia mà là chàng thợ săn suy nghĩ thấu đáo và dũng mãnh đã cứu nàng. Họ sống hạnh phúc cho tới lúc già.
Lang thang theo sự chỉ dẫn của mấy con lông vũ, Bạch Tuyết đã nhìn thấy một ngôi nhà nhỏ xinh, xung quanh là cỏ dại mọc xanh rờn, trông không khác cái mộ lâu ngày chưa dọn, cô rón rén bước vào. Cô ngạc nhiên, cửa không khóa, cô bước vào
- Hắt xì, ủa sao không ai bước tới vậy? Cô quên mất rằng giờ cô đã không còn trong cung điện nữa, cô hắt xì vì trong nhà bừa bộn và khá lắm bụi. Vì quá mệt nên cô lăn ra 7 cái giường và đánh một giấc liền sau cái ngáp dài như thế kỉ vừa trôi qua.
Nhắm mắt được một lúc, cô nghe thấy những tiếng xì xào quanh tai, mở mắt ra, lờ mờ cô thấy 7 tên lùn đang đứng trước mặt. Cô hét lên
- Chúng bay đâu? Ra bắt mấy tên lùn này nhốt lại cho ta. Tại sao lại để chúng soi hàng ta từ nãy tới giờ vậy?
Tiếng xì xào càng to hơn và tiếng động đã khiến cô trở về thực tại.
- Xin lỗi mấy anh, em quên mất. Nhà các anh ạ, cô vừa nói vừa dần dần trượt dần xuống đất và cười hì hì.
- Đúng rồi thím. Sao thím lại ở đây vậy?
Bạch Tuyết bắt đầu kể sự tình và rồi 7 chú lùn lắng nghe trong sự phẫn uất và nhớ lại quá khứ của mình, những chàng trai tốt bụng nhưng vì hình dạng bên ngoài của họ tương đồng với những suy nghĩ của người khác nên họ bị đẩy lùi ra khỏi xã hội và phải sống chui lủi trong khu rừng này. Họ không bị ghen với vẻ đẹp bên ngoài mà là bị hắt hủi bởi chúng. Họ và Bạch Tuyết cũng vì cái sắc mà phải trốn vào đây. Họ quyết định giúp cô trừng trị mụ dì ghẻ kia.
- Cô hãy ở đây một thời gian cho đến khi chúng tôi tìm ra cách giải quyết, chú lùn tên "Tức giận" nói. Bạch Tuyết gật đầu cái rụp.
Cũng lúc đó. Tại cung điện hoàng gia
- Thưa hoàng hậu, tôi đã mang tim của công chúa về đây rồi ạ?
- Hãy mang xuống nhà bếp để làm chúng hầm cho ta ăn.
Người thợ săn liền đi ngay xuống nhà bếp và chuồn luôn ngay sau đó.
Hoàng hậu quay ngay ra gương thần và hỏi
- Gương kia ngự ở trên tường- Nước ta ai đẹp được giường như ta
- Xin lỗi bạn chưa đăng nhập, xin vui lòng kiểm tra lại? Bạn có thể chưa đăng kí hoặc quên mật khẩu. Gương thần đáp.
- Mày đùa tao đấy à?
- Đang nhận dạng giọng nói. Loading. Please wait...
Chúc bạn có những giây phút vui vẻ. Đây là dịch vụ hoàn toàn miễn phí.
- Mày bị điên đấy à, gương thần?
- Không, thưa bà. Là do tôi cần bảo mật hơn trong vấn đề sử dụng thông tin. Tôi đang phát triển một mạng lưới tìm kiếm lớn hơn cả google.
- Thôi, trả lời câu hỏi của ta đi.
- Đang tìm kiếm. Hiện tại thì người giữ vị trí về sắc đẹp vẫn là Bạch Tuyết thưa bà. 90 số dân trên toàn quốc đều like cho cô ấy.
- Chắc họ chưa biết cô ta đã bị chết. Hãy phát tán tin này ngay.
- Nhưng, hiện tại theo gps nhận dạng thì Bạch Tuyết vẫn còn sống thưa bà.
- Sao lại có thể thế được?
- Xin lỗi, không có kết quả nào cho câu " Sao lại có thể thế được "
- Bay đâu,
- Bà muốn bay đi đâu ạ?
- Tao không bao mày, tao bảo đứa khác
- Thôi, hãy xác định vị trí của Bạch Tuyết, ta sẽ tự tay xử lý vụ này.
Nói xong, Mụ hoàng hậu liền vào mật thất và lấy một quả táo tẩm thuốc độc Trung Quốc và để vào giỏ. Sau khi lấy được địa chị nơi Bạch Tuyết cư ngụ, mụ liền lên đường ngay và biến thành trở về cái tuổi mà bà đang sở hữu.
Đến nơi, thấy Bạch Tuyết đang lấy con iphone tàu tự sướng lấp ló ở cửa sổ. Thế là bà vào mời chào ngay lập tức.
- Táo đê! Bán lẻ rẻ như bán buôn, không mua là buồn.
Bạch Tuyết thấy da dẻ mình nhợt nhạt vì thiếu colagen nên liền gọi bà già bán táo vào mà hỏi
- Bao nhiêu một quả vậy bà?
- 50 nghìn, mua một tặng một tính tiền cả hai.
- Bà chém tôi vừa thôi, bán đắt thế thì tôi ra ngoài hái trái cây cho nhanh, Bạch Tuyết ép giá.
- Nếu cô thích thì tự đi mà hái
- Thôi được, cho cháu một quả nhưng cháu không có tiền mặt, cháu có thể bắn tiền cho bà được chứ.
- Được, 100k.
- Sao bảo 50k?
- Thì khuyến mại một, tính tiền cả hai còn gì?
- Thế thì cháu trả quà khuyến mại lấy một quả thôi.
- Nè, cháu, bà già cười nham hiểm.
- Có gì mà bà cười thế.
- Không có gì, cháu ăn đi
Bạch Tuyết cắn một miếng, mụ hoàng hậu sướng quá reo lên
- Chết cmm đi. Xinh nhưng não ngắn, bị mua đắt lại còn ăn táo Trung Quốc.
- Bà nói cái éo gì vậy?
- À không. Vẫn chưa ngủm sao. Mụ hoàng hậu lẩm bẩm.
Vừa dứt lời thì Bạch Tuyết ngã vật ra, giãy đành đạch như con cá, sùi bọt mép như chó dại. Nhìn thấy thế, chắc mẩm Bạch Tuyết sẽ chết nên mụ ta bỏ đi.
Về nhà thấy Bạch Tuyết nằm co ro như con tôm luộc trên sàn, bảy chú lùn chạy tới. Mấy chú lùn rớt nước mắt và liền đem nàng ra ngoài chuẩn bị hỏa táng. Thì đột nhiên, ở đâu ra hoàng tử chạy đến và nói lớn.
- Hãy để ta cứu nàng bằng nụ hôn đích thực của tình yêu.
Vừa hôn xong thì hoàng tử cũng lăn đùng ra sùi bọt mép rồi giãy giãy vài cái và im như con chim rán.
- Tại sao lại thêm một cái xác nữa vậy? Ở đâu ra mà thi nhau chết, khổ thân.
- Đem cô ấy đi rửa ruột thôi, chàng thợ săn bước tới. Hãy để tôi cứu cô ấy!
Vừa dứt lời thì chàng thợ săn đã đem Bạch Tuyết và chàng trai kì lạ kia đi rửa ruột. Cứu được hai người nhưng Bạch Tuyết thì hôn mê. Chàng hoàng tử vừa tỉnh dậy thì nhìn thấy bảy chú lùn trước mặt.
- Tại sao ta lại ở đây, các người là ai?
- Tại ngươi ảo tưởng sức mạnh, đâu phải lúc nào cũng dùng nụ hôn đích thực của tình yêu để cứu đâu, đây đâu phải lời nguyền mà cứu bằng thứ đó. Cái này là trúng độc, phải rửa ruột, cái này mới chúng ta không biết, đang định thiêu.
- Vậy ai đã cứu cô ấy?
- Tất nhiên là bác sĩ rồi, hỏi ngu!
- Ý anh ta là ai là người biết được phương pháp đó
- à, đó là một anh chàng thợ săn ở đâu đó
Sau khi xuất viện, Bạch Tuyết đã mạnh dạn kiện hoàng hậu vì tội mưu hại người có nhan sắc, hành vi ám sát người trong hoàng gia và chính gương thần đã xử mụ ta và chàng thợ săn làm nhân chứng và rồi sau đó, người Bạch Tuyết chọn làm chồng không phải là vị hoàng tử hào hoa kia mà là chàng thợ săn suy nghĩ thấu đáo và dũng mãnh đã cứu nàng. Họ sống hạnh phúc cho tới lúc già.
Nhân Mã
